Thursday, February 01, 2007

LỜI SỐNG Tháng Hai 2007

Chúa phán như sau:
Đáng nguyền rủa thay kẻ tin ở người đời,
lấy sức phàm nhân làm nơi nương tựa,
và lòng dạ xa rời Chúa!
Người đó sẽ như bụi cây trong hoang địa
chẳng được thấy hạnh phúc bao giờ,
hạnh phúc có đến cũng chẳng nhìn ra,
nhưng sẽ ở mãi nơi đồng khô cỏ cháy,
trong vùng đất mặn không một bóng người.
Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Chúa,
và có chúa làm chỗ nương thân.
Người ấy như cây trồng bên dòng nước,
đâm rễ sâu vào mạch suối trong,
mùa nóng có đến cũng chẳng sợ gì,
lá trên cành vẫn cứ xanh tươi,
gặp năm hạn hán cũng chẳng ngại gì,
và không ngừng trổ sinh hoa trái. (Geremia 17:5-8)

“Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Thiên Chúa” (Geremia 17:7)
Đây là cách thế thông minh nhất để sống: đó là đặt cuộc sống mình trong tay Đấng đã ban cho ta. Bất luận điều gì xẩy ra, chúng ta đều có thể nhắm mắt phó thác nơi Người: vì Người là Tình thương và muốn điều tốt cho ta.
Khi công bố “phúc lành” này ngôn sứ Geremia gợi lại một hình ảnh được quý chuộng trong truyền thống Kinh thánh: đó là một cây trồng bên bờ suối đầy nước. Nó không sợ mùa nóng: rễ cây được nuôi dưỡng tốt, lá lúc nào cũng xanh tươi và cây mang nhiều trái.
Trái lại, người đặt niềm hi vọng của mình ngoài Thiên Chúa – có thể là nơi quyền bính, giầu sang, nơi bạn hữu quyền thế - được sánh với bụi cây trên đất khô cằn, nước mặn, nó khó lớn và không có trái.

“Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Thiên Chúa”
Người ta đến với Thiên Chúa khi ở trong tình trạng cùng cực, thất vọng: một căn bệnh không chữa được, một món nợ không trả nổi, một nguy hiểm gần kề cho cuộc sống... Nhất định là như vậy. Chúng ta biết rằng điều con người bó tay thì Thiên Chúa có thể làm được. Nhưng nếu Người làm được mọi sự (Xem Mt 19:26), thì sao không chạy đến Người mọi lúc trong cuộc sống?
Lời sống mời gọi ta đi đến một mối thông hiệp liên tục với Thiên Chúa, ngoài những điều ta phải xin, bởi vì ta luôn cần đến sự trợ giúp của Người. Ai có được với Thiên Chúa một mối liên hệ tin tưởng và phó thác nẩy sinh từ niềm tin vào tình thương của Người, thì người ấy được “chúc phúc” hay đã tìm được niềm vui cùng sự sống tràn đầy.
Người là Thiên Chúa gần gũi, Đấng thân thiết với ta hơn chính ta, Đấng cùng đi với ta và biết mọi tiếng đập của con tim ta. Với Người chúng ta có thể chia sẻ niềm vui, nỗi đau đớn, những bận tâm, những dự định... Chúng ta không một mình, cả trong những giây phút đen tối cùng khó khăn nhất. Nơi Người chúng ta có thể phó thác trọn vẹn. Người sẽ không bao giờ lừa gạt ta.

“Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Thiên Chúa”
Một cách thế đặc biệt để nói lên niềm phó thác này có thể là “làm việc tay đôi”.
Nhiều khi có những ý nghĩ nặng nề tấn công, vì những cảnh huống hoặc những người ta không thể trực tiếp săn sóc, đến độ ta khó mà chu toàn điều ý Chúa muốn nơi ta trong giây phút đó. Chúng ta muốn ở gần người thân yêu đang đau khổ, đang trong cơn thử thách, đang bị bệnh. Chúng ta muốn có thể giải quyết được tình trạng rối rắm đó, đến giúp những dân đang sống trong chiến tranh, những người tị nạn, những người đói khổ...
Chúng ta cảm thấy mình bất lực! Đó chính là giây phút phó thác nơi Thiên Chúa, giây phút có thể đạt đến chỗ anh hùng: “Con không thể làm gì được cho người đó, trong trường hợp đó... Tuy nhiên con sẽ làm điều Chúa muốn nơi con trong giây phút này: học hành tốt, làm việc tốt, cầu nguyện tốt, săn sóc tốt cho con cái... chắc chắn rằng Chúa sẽ lo gỡ rối, an ủi người đang đau khổ, giải quyết vấn đề”.
Đó là một việc làm tay đôi trong mối hiệp thông trọn vẹn, nó đòi nơi chúng ta niềm tin lớn lao vào tình thương của Thiên Chúa đối với con cái Người, và qua lối hành sử của ta, nó đặt chính Thiên Chúa vào chỗ có thể tin tưởng nơi chúng ta
Thái độ tin tưởng lẫn nhau này làm được những phép lạ.
Ta sẽ thấy rằng ở đâu chúng ta không tới được, thì thực sự một Đấng khác đã đến, Người làm tốt đẹp hơn chúng ta vô vàn.
“Hành động phó thác anh hùng sẽ được Chúa thưởng; cuộc sống của ta, bị giới hạn vào một lãnh vực duy nhất, sẽ có được một chiều kích mới; chúng ta sẽ cảm thấy mình liên lạc được với Đấng vô cùng. ...Cũng bởi vì đã nghiệm được, nên thực tại chúng ta thực sự là con cái của Thiên Chúa là Cha, Đấng làm được mọi sự, sẽ nên hiển nhiên hơn.” (Chiara Lubich, Scritti spirituali/2, Roma 1997, p.194-195)

“Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Thiên Chúa”
“Điện thoại reo - chị Rina kể rằng tuổi cao đã bó buộc chị sống cấm cung trong nhà. Đó là một bà cụ già như tôi, từ lâu tôi thường gởi Lời sống cho bà. Người em của bà đang hấp hối và bà không biết phải làm gì. Lúc đó đang trong mùa hè và khó mà tìm được người có thể theo dõi ông, hơn nữa trong những năm gần đây ông đã nên người vô gia cư... Tôi nhận lấy cho mình nỗi đau đớn của bà bạn tôi và cùng với bà tôi cảm thấy bất lực như bà. Tôi có thể làm gì, đang khi sống xa xôi, bất động trong chiếc ghế này? Tôi muốn nói với bà ít là những lời an ủi, nhưng chúng không đến, cả việc đó tôi cũng không làm được. Tôi chỉ còn cách là đảm bảo sẽ nhớ đến bà. Nhưng còn lời cầu nguyện nữa.
Ban tối, khi những người bạn của tôi đi làm về, chúng tôi cùng nhau phó thác cho Chúa tình cảnh này và đặt nơi Người những sợ hãi cùng bất an.
Ban đêm tôi thức dậy và lại nhìn thấy con người vô gia cư ấy một mình, đang hấp hối. Tôi ngủ lại và lại thức dậy. Bây giờ mỗi lần tôi đều chạy đến với Chúa Cha: ‘Ông ta là con Chúa, Chúa không thể bỏ rơi ông. Xin Chúa lo cho ông’.
Mấy ngày sau, một cú điện thoại của bà bạn cho biết rằng, sau khi nói chuyện với tôi hôm đó, bà đã cảm thấy niềm an bình lớn lao. ‘Chị có biết chúng tôi đã đưa được em tôi vào nhà thương không? Họ đã giúp đỡ em tôi, làm cho bớt đau. Em tôi đã được đau khổ thanh luyện, đã sẵn sàng. Em tôi chết bình thản, sau khi đã nhận mình thánh Chúa’.
Trong tâm hồn tôi một niềm cảm tạ và phó thác hơn nơi Chúa.”
Lm Fabio Ciardi và Gabriella Fallacara.

1 comment:

lijialefw said...

The story is about a very small (wow gold)because the (wow gold)reasons for the (wow gold) expulsion Chushi doors have been forced to(wow power leveling) living on the United Kingdom, (wow power leveling)in abroad alone the people(wow power leveling) struggling for survival. A naturally do not (wow power leveling) agree with the ethical person. A war many of the cracks in the middle of the(wow gold) pursuit of hard power of (World of Warcraft gold) extreme people. A look at(wow power leveling) the friendship will be more important than the lives of people. The best of life, the best of the best stories or Long Road. Like Xiuzhen's friends must-see (Rolex)category.