Showing posts with label TheLivingWORDS. Show all posts
Showing posts with label TheLivingWORDS. Show all posts

Thursday, February 01, 2007

LỜI SỐNG Tháng Hai 2007

Chúa phán như sau:
Đáng nguyền rủa thay kẻ tin ở người đời,
lấy sức phàm nhân làm nơi nương tựa,
và lòng dạ xa rời Chúa!
Người đó sẽ như bụi cây trong hoang địa
chẳng được thấy hạnh phúc bao giờ,
hạnh phúc có đến cũng chẳng nhìn ra,
nhưng sẽ ở mãi nơi đồng khô cỏ cháy,
trong vùng đất mặn không một bóng người.
Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Chúa,
và có chúa làm chỗ nương thân.
Người ấy như cây trồng bên dòng nước,
đâm rễ sâu vào mạch suối trong,
mùa nóng có đến cũng chẳng sợ gì,
lá trên cành vẫn cứ xanh tươi,
gặp năm hạn hán cũng chẳng ngại gì,
và không ngừng trổ sinh hoa trái. (Geremia 17:5-8)

“Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Thiên Chúa” (Geremia 17:7)
Đây là cách thế thông minh nhất để sống: đó là đặt cuộc sống mình trong tay Đấng đã ban cho ta. Bất luận điều gì xẩy ra, chúng ta đều có thể nhắm mắt phó thác nơi Người: vì Người là Tình thương và muốn điều tốt cho ta.
Khi công bố “phúc lành” này ngôn sứ Geremia gợi lại một hình ảnh được quý chuộng trong truyền thống Kinh thánh: đó là một cây trồng bên bờ suối đầy nước. Nó không sợ mùa nóng: rễ cây được nuôi dưỡng tốt, lá lúc nào cũng xanh tươi và cây mang nhiều trái.
Trái lại, người đặt niềm hi vọng của mình ngoài Thiên Chúa – có thể là nơi quyền bính, giầu sang, nơi bạn hữu quyền thế - được sánh với bụi cây trên đất khô cằn, nước mặn, nó khó lớn và không có trái.

“Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Thiên Chúa”
Người ta đến với Thiên Chúa khi ở trong tình trạng cùng cực, thất vọng: một căn bệnh không chữa được, một món nợ không trả nổi, một nguy hiểm gần kề cho cuộc sống... Nhất định là như vậy. Chúng ta biết rằng điều con người bó tay thì Thiên Chúa có thể làm được. Nhưng nếu Người làm được mọi sự (Xem Mt 19:26), thì sao không chạy đến Người mọi lúc trong cuộc sống?
Lời sống mời gọi ta đi đến một mối thông hiệp liên tục với Thiên Chúa, ngoài những điều ta phải xin, bởi vì ta luôn cần đến sự trợ giúp của Người. Ai có được với Thiên Chúa một mối liên hệ tin tưởng và phó thác nẩy sinh từ niềm tin vào tình thương của Người, thì người ấy được “chúc phúc” hay đã tìm được niềm vui cùng sự sống tràn đầy.
Người là Thiên Chúa gần gũi, Đấng thân thiết với ta hơn chính ta, Đấng cùng đi với ta và biết mọi tiếng đập của con tim ta. Với Người chúng ta có thể chia sẻ niềm vui, nỗi đau đớn, những bận tâm, những dự định... Chúng ta không một mình, cả trong những giây phút đen tối cùng khó khăn nhất. Nơi Người chúng ta có thể phó thác trọn vẹn. Người sẽ không bao giờ lừa gạt ta.

“Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Thiên Chúa”
Một cách thế đặc biệt để nói lên niềm phó thác này có thể là “làm việc tay đôi”.
Nhiều khi có những ý nghĩ nặng nề tấn công, vì những cảnh huống hoặc những người ta không thể trực tiếp săn sóc, đến độ ta khó mà chu toàn điều ý Chúa muốn nơi ta trong giây phút đó. Chúng ta muốn ở gần người thân yêu đang đau khổ, đang trong cơn thử thách, đang bị bệnh. Chúng ta muốn có thể giải quyết được tình trạng rối rắm đó, đến giúp những dân đang sống trong chiến tranh, những người tị nạn, những người đói khổ...
Chúng ta cảm thấy mình bất lực! Đó chính là giây phút phó thác nơi Thiên Chúa, giây phút có thể đạt đến chỗ anh hùng: “Con không thể làm gì được cho người đó, trong trường hợp đó... Tuy nhiên con sẽ làm điều Chúa muốn nơi con trong giây phút này: học hành tốt, làm việc tốt, cầu nguyện tốt, săn sóc tốt cho con cái... chắc chắn rằng Chúa sẽ lo gỡ rối, an ủi người đang đau khổ, giải quyết vấn đề”.
Đó là một việc làm tay đôi trong mối hiệp thông trọn vẹn, nó đòi nơi chúng ta niềm tin lớn lao vào tình thương của Thiên Chúa đối với con cái Người, và qua lối hành sử của ta, nó đặt chính Thiên Chúa vào chỗ có thể tin tưởng nơi chúng ta
Thái độ tin tưởng lẫn nhau này làm được những phép lạ.
Ta sẽ thấy rằng ở đâu chúng ta không tới được, thì thực sự một Đấng khác đã đến, Người làm tốt đẹp hơn chúng ta vô vàn.
“Hành động phó thác anh hùng sẽ được Chúa thưởng; cuộc sống của ta, bị giới hạn vào một lãnh vực duy nhất, sẽ có được một chiều kích mới; chúng ta sẽ cảm thấy mình liên lạc được với Đấng vô cùng. ...Cũng bởi vì đã nghiệm được, nên thực tại chúng ta thực sự là con cái của Thiên Chúa là Cha, Đấng làm được mọi sự, sẽ nên hiển nhiên hơn.” (Chiara Lubich, Scritti spirituali/2, Roma 1997, p.194-195)

“Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Thiên Chúa”
“Điện thoại reo - chị Rina kể rằng tuổi cao đã bó buộc chị sống cấm cung trong nhà. Đó là một bà cụ già như tôi, từ lâu tôi thường gởi Lời sống cho bà. Người em của bà đang hấp hối và bà không biết phải làm gì. Lúc đó đang trong mùa hè và khó mà tìm được người có thể theo dõi ông, hơn nữa trong những năm gần đây ông đã nên người vô gia cư... Tôi nhận lấy cho mình nỗi đau đớn của bà bạn tôi và cùng với bà tôi cảm thấy bất lực như bà. Tôi có thể làm gì, đang khi sống xa xôi, bất động trong chiếc ghế này? Tôi muốn nói với bà ít là những lời an ủi, nhưng chúng không đến, cả việc đó tôi cũng không làm được. Tôi chỉ còn cách là đảm bảo sẽ nhớ đến bà. Nhưng còn lời cầu nguyện nữa.
Ban tối, khi những người bạn của tôi đi làm về, chúng tôi cùng nhau phó thác cho Chúa tình cảnh này và đặt nơi Người những sợ hãi cùng bất an.
Ban đêm tôi thức dậy và lại nhìn thấy con người vô gia cư ấy một mình, đang hấp hối. Tôi ngủ lại và lại thức dậy. Bây giờ mỗi lần tôi đều chạy đến với Chúa Cha: ‘Ông ta là con Chúa, Chúa không thể bỏ rơi ông. Xin Chúa lo cho ông’.
Mấy ngày sau, một cú điện thoại của bà bạn cho biết rằng, sau khi nói chuyện với tôi hôm đó, bà đã cảm thấy niềm an bình lớn lao. ‘Chị có biết chúng tôi đã đưa được em tôi vào nhà thương không? Họ đã giúp đỡ em tôi, làm cho bớt đau. Em tôi đã được đau khổ thanh luyện, đã sẵn sàng. Em tôi chết bình thản, sau khi đã nhận mình thánh Chúa’.
Trong tâm hồn tôi một niềm cảm tạ và phó thác hơn nơi Chúa.”
Lm Fabio Ciardi và Gabriella Fallacara.

Monday, January 01, 2007

LỜI SỐNG Tháng Giêng 2007

Đức Giêsu lại bỏ vùng Tia, đi qua ngả Xi-đon, đến biển hồ Ga-li-lê vào miền Thập Tình. Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Đức Giêsu, và xin Người đặt tay trên anh. Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng bôi vào lưỡi anh. Rồi Người ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói: “Epphata”, nghĩa là: hãy mở ra! Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng. Đức Giêsu truyền bảo họ không được kể chuyện đó với ai cả. Nhưng Người càng truyền bảo họ, họ lại càng đồn ra. Họ hết sức kinh ngạc và nói: “Ông ấy làm
việc gì cũng tốt đẹp cả: làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.” (Mác-cô 7:37)


“Người làm việc gì cũng tốt đẹp cả: cho kẻ điếc nghe được và kẻ câm nói được” (Mác-cô 7:37)
Đang khi Đức Giêsu đi đường, người ta dẫn đến cho Người một người vừa điếc vừa ngọng và Người nói lên: “Effatà”, nghĩa là “Hãy mở ra” để chữa anh. Thấy việc đó, dân chúng kinh ngạc cùng vui mừng la lên:
“Người làm việc gì cũng tốt đẹp cả: cho kẻ điếc nghe được và kẻ câm nói được”
Những vìệc lạ Đức Giêsu làm nói lên tình thương của Người đối với những kẻ Người gặp trên đường. Đó cũng là những “dấu” chỉ về thế giới mới Người đã đến để thiết lập. Việc chữa người câm điếc là dấu chỉ Đức Giêsu đã đến để ban cho ta một khả năng mới để hiểu biết cùng nói năng.
“Effatà” là lời cũng được nói lên với chúng ta khi nhận phép Rửa.
“Effatà”: và Người mở ra để ta nghe Lời Chúa, ngõ hầu ta để cho Lời ấy thấm nhập vào nơi mình.
“Effatà” là lời Người mời gọi ta mở ra để lắng nghe tất cả những kẻ mà Người đồng hoá với mình: đó là mỗi con người, nhất là những kẻ bé mọn, những người nghèo, người thiếu thốn, và tạo nên một cuộc đối thoại yêu thương với tất cả mọi người, cuộc đối thoại đi đến chỗ chia sẻ kinh nghiệm về Tin mừng của mình.
Cảm tạ Đức Giêsu về những gì Người tiếp tục làm nơi mình, chúng ta nói lên, như đám đông thời đó rằng:
“Người làm việc gì cũng tốt đẹp cả: cho kẻ điếc nghe được và kẻ câm nói được”
Làm sao ta thực hành Lời này?
Bằng cách đập tan cái “điếc” của mình và làm im đi những tiếng động bên trong cùng chung quanh ta, chúng ngăn cản ta nghe tiếng Thiên Chúa, tiếng lương tâm, tiếng của anh chị em ta.
Từ nhiều nơi chúng ta nghe được những yêu cầu thường ngầm hiểu là xin trợ giúp: đó là một em bé đòi sự chú ý, một cặp vợ chồng gặp khó khăn, một người đau yếu, một người già nua, một người tù cần trợ giúp. Chúng ta nghe tiếng kêu gào của những công dân xin cho họ một thành phố nơi có thể sống được, tiếng kêu gào của những công nhân đòi công bằng hơn, tiếng kếu gào của cả một dân tộc không được quyền hiện hữu... Bị hàng ngàn chú ý cùng hấp dẫn quấy nhiễu, thường cái tai của tâm hồn ta không để ý đến những người chung quanh mình. Hoặc vì quá lo lắng đến những nhu cầu của mình, ta có thể giả điếc không nghe gì.
Lời Sống đòi ta phải “lắng nghe” để cùng với người khác nhận lấy những bận tâm cùng những khó khăn, cũng như chia sẻ những niềm vui cùng những chờ đợi, trong tình liên đới ta tìm lại được. Lời Sống mời gọi ta đừng “câm” miệng, mà can đảm nói lên: để chia sẻ những kinh nghiệm cùng những xác tín sâu xa nhất; để can thiệp bênh vực người không có tiếng nói; để tác động hoà giải; để đưa ra những ý tưởng, những giải pháp, những kế hoạch... mới.
Và khi cảm tưởng mình không đương đầu nổi với những cảnh huống làm ta cảm thấy mình thấp kém, thì một niềm chắc chắn sẽ nâng đỡ ta: đó là Đức Giêsu, Đấng đã mở mắt và miêng ta:
“Người làm việc gì cũng tốt đẹp cả: cho kẻ điếc nghe được và kẻ câm nói được”
Đó là kinh nghiệm của chị Lucy Shara ở Nam Phi châu. Khi cùng với gia đình rời đến thành phố Durban, chị đã phải đương đầu với cuộc sống tại một thành phố lớn và bắt đầu một việc làm mới, với trách nhiệm. Lúc đó là những năm dưới chế độ phân biệt chủng tộc và một phụ nữ Phi châu giữ những chỗ điều khiển là điều hiếm hoi.
Một hôm chị nhận thấy giữa những công nhân đang lan tràn một thứ bệnh suyễn nặng, do điều kiện làm việc tồi tệ gây nên. Nhiều công nhân bất thình lình biến mất hay vắng mặt trong nhiều tháng. Chị nói với ông phó giám đốc điều đó và đề nghị một giải pháp là đặt một máy tốt để lọc khí nơi làm việc. Đó là một chi phí nặng và hãng từ chối.
Là người tìm cách sống Lời Chúa từ lâu, chị Lucy đã tìm được ở đó sức mạnh cùng ánh sáng cho mình. Chị cảm thấy nơi mình như một ngọn lửa đem lại cho chị lòng can đảm, giữ cho chị bình tĩnh trong mọi cuộc điều đình và đặt chị trong thái độ lắng nghe thành thực ý kiến của ban giám đốc. Chị kể “Đến một lúc những lời nói đúng lúc nở trên miệng tôi để bênh vực những người không có tiếng nói. Tôi đã làm cho người ta hiểu rằng giá ban đầu phải trả sẽ được giảm bớt nhờ những điều kiện sức khoẻ của các công nhân được tốt hơn, họ không còn bó buộc phải vắng mặt vì bệnh tật nữa.
Những lời của chị là những lời thuyết phục người khác. Hãng gắn máy lọc khí, bệnh suyễn giảm từ 12% xuống 2% và tình trạng vắng mặt cũng giảm. Ban giám đốc cám ơn chị, và tặng chi cả số tiền thưởng thêm vào tiền lương. Niềm vui chuyền đi giữa các công nhân và tại nhà máy người ta thở một “bầu khí” mới theo tất cả mọi nghĩa!
Chiara Lubich, Lm. JB Vượng, chuyển ngữ