Saturday, February 10, 2007

Đêm tang thương

Vụ tai nạn xe khách đâm vào tàu SE1 lúc 23g30 đêm 8-2, ngay điểm giao nhau giữa đường sắt với quốc lộ 27B vừa mới mở, từ Đà Lạt xuống thị xã Cam Ranh (Khánh Hòa).
Lại thêm những gia đình tang tóc, khổ đau đang chờ người thân xấu số trở về...
Thảm họa lúc nửa đêm
Chiếc xe khách “chất lượng cao Mỹ Hùng” (49H-9076) có lộ trình Đà Lạt - Huế - Đông Hà, mới xuất phát từ Đà Lạt lúc 18g chiều 8-2 thì đến 23g10 cùng ngày đã đâm gãy barie đường sắt của trạm chắn Trại Cá (thuộc thôn Hòa Diêm, xã Cam Thịnh Đông, Cam Ranh, Khánh Hòa).
Sau khi làm anh Hoàng Mai Tình (nhân viên của trạm này đang đứng canh chắn đường cho tàu SE1 chạy qua) bị thương nhẹ do barie gãy quật trúng chân, chiếc xe khách 49H-9076 đang chở 41 hành khách đâm thẳng vào một toa gần cuối đoàn tàu. Tàu SE1 kéo xe khách chạy theo một đoạn dài đến gần 20m. Chiếc xe khách gần như bị tan nát và văng gọn xuống mương bên đường tàu.
Ngay trong đêm, PV Tuổi Trẻ tại Nha Trang cùng một tài xế taxi Mai Linh vượt khoảng 60km để đến hiện trường. Đoàn tàu SE1 gần như chẳng bị hư hại gì, sau khi dừng lại cứu người và để làm các thủ tục theo qui định, đã tiếp tục hành trình. Những người dân ở gần nơi xảy ra tai nạn và cả đại úy Nguyễn Văn Khải - đội trưởng Đội tuần tra cảnh sát giao thông Công an Khánh Hòa tại Cam Ranh - đều cho biết đã tìm thấy nhiều nạn nhân bị văng xuống mương ở hai bên đường tàu.
Thông tin cung cấp cho Tuổi Trẻ về số nạn nhân bị chết cứ tăng lên vùn vụt: mới đầu chỉ bốn người chết nhưng liền đó tăng lên bảy người... tám, chín người..., cuối cùng số nạn nhân xấu số qui tập bên lề đường lên tới 13 người (có ba nữ). Trong đó có hai tài xế xe khách, hai nhà sư của thiền viện Vạn Hạnh, một ni cô ở chùa Tâm Ấn (đều ở Đà Lạt), hai học viên sĩ quan tại Đà Lạt và một số người đi làm thuê trở về quê nhà... Số nạn nhân bị thương phải đưa vào cấp cứu tại Bệnh viện Cam Ranh là 26 người.
Hai người may mắn thoát nạn - Ảnh: P.S.N.Nỗi đau
Trong số người ngồi trên chiếc xe khách chỉ có hai người may mắn bị thương nhẹ, không phải vào cấp cứu và vẫn còn ở lại được hiện trường. Đó là anh Nguyễn Đức Hoàng (56 tuổi) và anh Phan Tài Lượng (43 tuổi). Gặp chúng tôi, anh Hoàng kể trong nước mắt: “Cả năm anh em tui cùng về Đông Hà để chịu tang và lo mai táng cho mẹ già vừa mới mất.
Vậy mà bây giờ chỉ còn mỗi mình tui ngồi lại ở đây. Ba cô em gái đang cấp cứu tại bệnh viện. Còn anh trai là đại đức Thích Không Trung đã bị chết, đang nằm ngoài kia cùng với một sư thầy của mình”. Qua ánh đèn, tôi nhiều lần nhìn thấy anh Nguyễn Đức Hoàng cứ đưa tay lau nước mắt rồi nhìn vào màn đêm xa xăm.
Tình cảnh của anh Phan Tài Lượng cũng rất đáng thương. Anh thẫn thờ kể lại một cách ngắt quãng: “Nhóm sáu anh em tui cùng lên xe lúc chiều thì bây giờ ba người đã chết, hai người đang cấp cứu. Trong số người chết có anh Trần Trọng Thỉ là người đưa mấy anh em đều là bà con họ hàng và cùng quê vào Đà Lạt hơn ba tháng trước để làm thợ hồ xây nhà cho một người thân. Hai người nữa là anh Ái và anh Tú đều để lại vợ nghèo và các con nhỏ ở ngoài Đông Hà (Quảng Trị)”. Anh Lượng cho biết mấy anh em cùng về để mang tiền đã kiếm được cho vợ con lo tết.
Tại Bệnh viện Cam Ranh, tôi gặp anh Trần Văn Cương (43 tuổi, cùng nhóm đi làm thuê với anh Phan Tài Lượng) bị gãy chân cùng nhiều thương tích nặng. Khi nghe kể tên những người tử nạn, anh Cương nghẹn ngào kêu lên: “Vậy là nhà tui có tới ba người bị chết, anh ơi!...”.
Nằm kế bên cùng phòng cấp cứu với anh Cương là hai nữ sinh cùng quê Quảng Trị, cả hai nằm chung một giường. Đó là Nguyễn Thị Minh Nguyệt (năm 1 khoa anh văn Đại học Đà Lạt) bị gãy chân và Nguyễn Thị Diệu (lên Đà Lạt để học thêm chuẩn bị thi đại học) cũng bị thương khá nặng. Nguyệt và Diệu đều khóc cho biết từ khi đi học đến nay đây là chuyến về quê đầu tiên...
Hai nạn nhân khác là anh Trần Thanh Bình và anh Phan Thanh Phong bị thương nhẹ hơn đều nói rằng: chiều 8-2, trước khi khởi hành tại Đà Lạt, có hai xe “chất lượng cao Mỹ Hùng” phải chờ sinh viên Đà Lạt thi xong mới chạy đến chỗ trọ để đón các bạn cùng đi. Tất cả có 14 sinh viên đăng ký, trong đó có ba người ở Phú Yên, Quảng Ngãi do đi theo xe chạy trước nên thoát nạn. Còn lại 11 sinh viên cùng quê ở Huế, Quảng Trị đi chung xe 49H-9076 và gặp nạn.
Trước đó, tại hiện trường ngổn ngang nhiều thứ còn sót lại, tôi thấy có cả giáo trình, hình ảnh lưu niệm lẫn cùng cà rốt, mứt dâu, hoa tươi Đà Lạt... Vậy là quà xuân, hoa tươi... cùng với 13 nạn nhân tử vong đã mãi không về với gia đình, người thân.
PHAN SÔNG NGÂN (TUỔITRẺ Online)

Friday, February 09, 2007

Gửi người tôi sẽ gặp và sẽ yêu

Em có tin không, nếu tôi nói rằng đúng tròn một năm trước đây, tôi không biết ngày 14-2 là ngày gì? Tôi không biết vì đâu, một ngày như mọi ngày lại khiến hoa hồng được trải dài trên các lối đi...
Các chàng trai hăm hở phóng xe ra đường, còn các cô gái thì náo nức, bẽn lẽn cầm những đóa hồng tung tăng trên phố, hoặc nép khẽ sau bờ vai ai đó. Tôi không hiểu vì đâu, trong xóm trọ của tôi ngày hôm đó, lại có rất nhiều cô gái thở dài ngồi buồn so…
Em có tin không, nếu tôi nói rằng khi nghe về sự tích của ngày Valentine, tôi đã nghĩ đó là sự tích đẹp nhất trên đời. Tôi tin những điều kì diệu trong tình yêu vẫn còn có thật. Như em cũng có thật, đang ở một nơi nào đó, đợi chờ một ngày tôi đến. Bố tôi đã nói rằng, trong tình yêu, ngay cả những nỗi đau cũng mang màu đẹp đẽ. Dẫu tôi biết rằng, nếu tôi mang đến cho em một điều gì đó, thì chắc chắn không phải nỗi đau.
Năm nay, ngày 14- 2 lại chầm chậm đến. Tôi biết mình sẽ mua một đóa hồng, dẫu chưa biết sẽ tặng nó cho ai, và ai là người sẽ nhoẻn cười khi nhận đóa hồng từ tay tôi, từ một chàng trai cù lần chỉ biết sách vở. Em có tin không nếu tôi nói rằng, có lẽ đóa hồng ấy tôi lại dành tặng cho tôi, với ý nghĩ an ủi rằng, đó là một đóa hoa, một ngày nào đó, sẽ có một cô gái đôn hậu tặng cho mình…
Thế nên, em có tin không, nếu tôi nói rằng, bài viết này của tôi là để dành cho em, cho người con gái nào tôi sẽ gặp trong đường đời, sẽ trao cho em bờ vai, và một bài tay ấm, đủ cho một sự bình yên mà đến bây giờ, tôi vẫn thấy mình còn đang thiếu…
Golenmonkey1308@ (haohcmvm@ )
---------------------------------------------------------------
Rồi chúng ta sẽ gặp và sẽ yêu
* Chào bạn, tình cờ tôi đọc được lá thư của bạn. Tôi không biết bạn bao nhiêu tuổi nhưng khi đọc những dòng tâm sự của bạn, tôi nhận thấy bạn đã viết trong tâm trạng rất vui và hân hoan chờ đợi người con gái, một nửa kia yêu thương, mà bạn sẽ gặp được!
Tự nhiên niềm tin trong sự hân hoan đó của bạn thuyết phục tôi cũng tin và hân hoan như thế! Tôi đã từng có nhiều người theo đuổi và yêu thương! Không may là dù tôi đã cố gắng nhưng vẫn không đồng cảm được! Một đứa con gái 27 tuổi như tôi, tôi biết cũng không còn sớm nữa, nhưng cũng không quá lo lắng về điều đó mà chỉ cảm nhận cuộc sống một cách bình thường. Bạn đã giúp tôi thêm tin rằng một ngày nào đó trên bước đường của mình rồi tôi sẽ gặp một nửa yêu thương... Xin cảm ơn bạn!
* Bạn có tin không khi đây là lần đầu tiên tôi tham gia vào một diễn đàn thuộc đề tài Tình yêu, tôi luôn cho rằng đề tài này là của riêng mọi người, là những điều khó nói! Vì thế mình khó lòng trải ra cho mọi người chia sẻ! Nhưng khi đọc bài viết của bạn, trong tôi lại trỗi dậy một khát khao được nói lên những suy nghĩ của mình.
Tôi đọc được bài viết của bạn vào trước ngày Valentine mà tôi đã biết ý nghĩa từ rất lâu, cho dù tôi chưa tận hưởng được ngày ấy một cách trọn vẹn và ý nghĩa. Tôi không biết bạn ở thế hệ nào 7X, 8X hay 9X? Nhưng cho dù ở thế hệ nào đi nữa, khi đọc những dòng tâm sự của bạn thì tôi vẫn nghĩ rằng bạn là người sống nội tâm. Hãy tin tưởng vào cuộc sống này, bạn nhé!
Ít nhất hiện tại cũng đã có người hiểu một phần nào những gì bạn đã tâm sự. Vì thế, hãy cứ vui sống, hãy nhìn đời bằng những gam màu hồng, cho dù cuộc đời này có vô số màu sắc khác nhau (bởi như thế mới gọi là cuộc đời!). Tôi nghĩ chúng ta hãy sống và thể hiện cho cuộc đời này biết rằng ta đang "sống" bằng chính con người thật của ta, thì sẽ có một ngày nào đó những mong muốn "chính đáng" của ta cũng sẽ thành sự thật!
( hanhvlongl@ )

Yêu là một nghệ thuật?

Đây không chỉ là một câu hỏi cần được tư vấn, mà còn là những suy nghĩ rất độc đáo của bạn Vĩnh Lộc về tình yêu, và tiến sĩ tâm lý học Huỳnh Văn Sơn đã trao đổi lại...
Bạn có nghĩ yêu là một nghệ thuật không? Bạn sẽ làm gì để có được tình yêu của người bạn yêu? Đó là một nghệ thuật. Bạn có được tình yêu rồi, giữ được nó, duy trì nó, nuôi dưỡng nó, nghệ thuật đó chắc chắn còn cao hơn nữa.
Tôi thấy tình yêu thật giống như một đứa trẻ. Còn bạn, hãy tạm coi là cha hay là mẹ của đứa trẻ ấy đi. Trẻ em thì luôn đáng yêu, phải không? Cho dù người xung quanh nghĩ về đứa trẻ như thế nào thì bạn vẫn thấy yêu thương nó, vì nó là con bạn. Đứa trẻ này hẳn sẽ mang đến cho bạn bao nhiêu là niềm vui, niềm thích thú, sự bất ngờ.
Và đương nhiên, nó cũng sẽ mang đến cho bạn bao nhiêu là phiền toái, lo toan, thậm chí là tức giận, đau khổ và có thể là cả tủi nhục nữa. Nhưng nói gì thì nói, nó là con bạn. Bạn khó có thể từ bỏ, mà phải nuôi dạy nó. Tình yêu này, đứa trẻ này thật là khó hiểu. Có đôi lúc nó ngoan ngoãn và dễ thương, dễ bảo vô cùng. Bạn nói gì nó cũng nghe, sai gì cũng làm. Nhưng lại có lúc nó thật ngỗ ngược, cãi lại bạn hoặc có thể làm những điều tồi tệ hơn nữa.
Nếu bạn quá chìu chuộng nó, nó sẽ trở nên hoặc nhõng nhẽo, hoặc lì lợm, hoặc ngang bướng, luôn muốn làm mọi chuyện theo ý mình và buộc những người khác cũng vậy. Còn nếu bạn quá nghiêm khắc với nó, nó sẽ sợ bạn, cho rằng bạn không thương yêu nó và sẽ tránh xa bạn. Tiềm ẩn trong nó là tư tưởng chống đối, sẵn sàng nổi loạn khi có điều kiện.
Còn nữa, nếu bạn chăm sóc nó quá kĩ, quá tốt, nó sẽ có tính ỷ lại, thiếu độc lập. Bạn bỏ mặc nó làm mọi thứ thì có vẻ hơi thiếu tình thương, hơi thiếu sự gần gũi... Bạn cho nó ăn nhiều quá thì nó sẽ béo phì, bạn cho ăn ít thì sợ nó suy dinh dưỡng. Những ước muốn bạn chưa thực hiện được thì bạn mong nó thực hiện.
Bạn vừa muốn nó được hạnh phúc, được chọn lựa điều phù hợp cho nó lại vừa lo sợ nó sẽ chọn sai đường, nó sẽ sa ngã... Nói chung là có cả trăm ngàn thứ mâu thuẫn phải không bạn? Vậy thì thế nào là hợp lí, là vừa đủ? Vậy trong tình yêu thế nào là hợp lí, là vừa đủ?
(Lê Trần Vĩnh Lộc)
- Trao đổi của tiến sĩ tâm lý học Huỳnh Văn Sơn:
Yêu thế nào là hợp lý, thế nào là vừa, là đủ quả là một câu hỏi rất thú vị. Bạn cũng đã cảm nhận được câu trả lời rồi đấy dù rằng có thể đó là một câu trả lời ẩn.
Luận về tình cảm, những ý kiến của bạn có vẻ rất trải nghiệm nhưng tình cảm có những quy luật của nó dù rằng không phải người nào cũng giống người nào. Chóng nở, chóng tàn, lửa rơm mau tắt, gần thường xa thương... là những gì liên quan đến câu hỏi yêu bao nhiêu cho vừa, cho đủ. Tình yêu, không phải một con vật hay một hình hài rõ ràng và cụ thể để có thể cân, đong, đo, đếm thì làm sao có thể có thể có một đáp án cho ăn bao nhiêu kí lô chất dưỡng bồi mỗi tháng, cho uống bao nhiều thuốc một tuần, chích bao nhiêu lần mỗi ngày... Vấn đề quan trọng đó là những cảm nhận rất đặc trưng của người đang yêu... để xử lý hợp lý và tinh tế.
Nếu yêu thật lòng và yêu bằng cả trái tim, bạn sẽ rất dễ dàng cảm nhận rằng mình sẽ hết lòng nhưng rất tỉnh táo. Nếu yêu nghiêm túc, bạn sẽ hiểu lòng mình cũng như lòng đối tượng để có sự ứng xử phù hợp... Đấy là lúc tình yêu được vừa, đủ một cách tương đối chứ không bội thực phải không bạn...
Nếu có một công thức về tình yêu, chắc chắn chúng ta sẽ thành công trong tình yêu hết thì tình yêu sẽ trở thành một kiểu thức ăn nhanh nhàm chán. Lẽ dĩ nhiên, đừng mới quen có một tuần mà đã tấn công, đòi hỏi; đừng quá si mê một ngày gọi điện 20 lần, đừng liên tục nấu cháo điện thoại một ngày vài lần, đừng quá “xa cách” người yêu thì tình yêu có thể lên ngôi. Sự vừa hay đủ chỉ là tương đối chứ không thể là tuyệt đối vì ngay từ vừa và đủ cũng thể hiện tính tương đối của nó quá mức, bạn ạ!
TS HUỲNH VĂN SƠN (TUỔITRẺ Online)

Thursday, February 08, 2007

Một Khi Đã Yêu, Bạn Sẽ Yêu Mãi Mãi!

Có một anh chàng kia yêu cô bạn gái hết mực. Anh chàng lãng mạn này đã gấp 1000 con ngỗng giấy để tặng cho nàng.
Hai người rất hạnh phúc mặc dầu lúc ấy chàng chỉ là một nhân công hạng bét trong một công ty, và tương lai của chàng không mấy sáng sủa.
Một ngày kia cô gái bảo chàng là nàng sắp đi Paris và sẽ không bao giờ trở lại. Nàng cũng bảo chàng là nàng không thể hình dung ra được một tương lai hạnh phúc lứa đôi với nhau.
Với trái tim tan nát đau buồn, chàng phải nhận lời cho nàng ra đi. Nhưng khi chàng đã lấy lại được niềm tin, chàng cố gắng làm việc ngày đêm, mệt nhoài trí óc, mệt thân xác để cho mình được tiến thân.
Cuối cùng, với sự kiên trì và giúp đỡ của bạn bè chàng thành lập được một công ty cho chính mình.
Chúng ta không thể thất bại trừ khi chúng ta bỏ cuộc. Một ngày kia, trời mưa tầm tã, trong khi chàng lái xe, chàng thấy một cặp vợ chồng già trú mưa dưới một cái dù, đang tên đường đi đâu đó. Dù có dù che mưa, họ vẫn ướt như chuột lột. Chỉ lát sau chàng nhận ra đó là hai ông bà thân phụ thân mẫu của bạn gái của mình.
Nhằm trả thù cô gái, chàng lái xe thật chậm bên cạnh hai ông bà, để cho họ thấy chiếc xe hơi sang trọng của chàng. Chàng muốn họ biết là chàng không còn là anh chàng nghèo khó lúc trước; chàng đang làm chủ một công ty, có xe hơi có nhà condo, v..v.. Chàng đã thành công!
Điều chàng thấy sau đó làm cho chàng bối rối: cặp vợ chồng già đó đang đi đến một nghĩa trang, Do đó chàng bước ra khỏi xe và đi theo họ... Rồi chàng thấy cô bạn gái trong một tấm hình đang cười với mình thật tươi như khi xưa, trên tấm mộ bia, và các con ngỗng giấy chàng tặng nàng được bầy bên cạnh...
Cha mẹ của cô gái nhận ra chàng. Chàng hỏi họ việc gì đã xẩy ra? Họ giải thích là con gái họ không có đi Paris, nàng bị ung thư đến thời kỳ trầm trọng. Nàng tin rằng một ngày kia chàng sẽ thành công rực rỡ và không muốn là một trở ngại cho việc tiến thân của chàng... Do đó nàng phải buộc lòng xa chàng.
Khi một người không yêu ta theo cách thức chúng ta mong muốn không có nghĩa là người ấy không yêu ta hết lòng hết sức.
Nàng đã xin cha mẹ mình xếp các con ngỗng giấy trên nấm mộ để một ngày kia nếu định mệnh run rủi đưa chàng trở lại với nàng.. chàng có thể lấy và mang một vài con ngỗng ấy về nhà...
Một khi đã yêu, bạn sẽ yêu mãi mãi! Vì những gì trí óc bạn có thể quên lãng, con tim bạn sẽ nhớ mãi.
Anh chàng chỉ biết khóc nức nở... Không có gì đau đớn hơn là thương nhớ một người, được ngồi kế bên cạnh mà biết rằng không còn bao giờ được thấy, được gần gũi, được sống với người ấy nữa...
Xin dành thời giờ để ý thức rằng bạn đang có một người nào đó thật quý giá đối với mình, vì có thể có một ngày kia bạn sẽ thức giậy để được tin một người bạn cho là không có nghĩa lý gì đối với bạn đã qua đời.
Bùi Hữu Thư sưu tầm (Vietcatholic News)

Bộ xương của Romeo và Juliette từ muôn thuở? Vòng tay ôm 5.000 năm

Hãy gọi đó là vòng tay ôm muôn thủa! Các nhà khảo cồ Italia đã khám phá ra một cặp ôm nhau, có niên đại từ 5.000 tới 6.000 năm trước đây, đang ôm nhau.
Giáo sư Elena Menotti nói: “Đây là trường hợp phi thường! Chưa từng có cặp đôi nào như vậy tìm thấy ở bất cứ thời đại tiền sử nào cả, càng không thấy một cặp ôm nhau chết”.Giáo sư Menotti dẫn đầu toán khảo cổ đào bới vùng Bắc thành phố Mantova.Giáo sư Menotti nói rằng bà tin tưởng đây hầu chắc là một thanh niên và một thiếu nữ, chết trẻ vì bộ răng hãy còn nguyên không bị sứt mẻ gì. Tuy nhiên để định giới tính thì cần phải khảo nghiệm thêm.Giáo sư nói: “Tôi phải nói rằng khi khám phá ra cặp này chôn như vậy, tất cả chúng tôi đều sửng sốt. Tôi đã từng đào bới trong vòng 25 năm qua, tôi cũng đã khai quật cổ vật tại Pompeii, và tất cả những địa danh thời danh nhưng chưa bao giờ thấy vị trí như vậy”.Khám nghiệm tại phân chất sẽ định được tuổi, và niên đại họ được chôn từ bao lâu rồi.
Thiên Ân (Vietcatholic News)

Monday, February 05, 2007

LƯƠNG TÂM

Lm Nguyễn Hồng Giáo, dòng Phanxicô
"Lương tâm không bằng lương tháng": đó là đầu đề một bài báo mới đây đưa tin về giám đốc và trưởng kế toán công ty Xổ Số của tỉnh Ninh Thuận hưởng lương người thì 53 triệu, người kia 44 triệu đồng/ tháng. Dĩ nhiên số tiền lương cao ngất này là do họ tự cho mình, hoàn toàn không có gì tương xứng với công lao khó nhọc của họ đối với công ty -(vả lại có loại giám đốc nào làm ăn "khỏe re" như giám đốc một công ty xổ số!). Ngoài ra, những người này còn cho người nhà mình mở nhiều đại lý vé số cấp I để hưởng lợi nữa. Bài báo không quên lưu ý rằng Ninh Thận là một trong những tỉnh nghèo nhất nước. Thật không tin nổi làm sao có thể có những con người vô đạo đức, vô lương tâm đến mức ấy mà không biết xấu hổ! Nhưng mẩu tin sau đây mới lạ đời lam sao: ban giám hiệu một trường trung học phổ thông ở Cà Mau đã dùng số tiền 22 triệu đồng của học sinh đóng góp mua nước tinh khiết để nhậu!
Trong Thư mục vụ năm 2006 mang tựa đề Sống Đạo Hôm Nay (8-9-2006), các giám mục chúng ta viết: "Trước những thay đổi hiện thời của xã hội làm ảnh hưởng không nhỏ đến cách nghĩ và lối sống của nhiều người, nhất là người trẻ, chúng tôi đề nghị một lộ trình sống đạo khởi đi từ việc đổi mới bản thân. Điểm căn bản trong việc xây dựng con người mới này là làm sao để bản thân mỗi người ý thức và sống đúng phẩm giá của mình; bởi lẽ phẩm giá con người là quà tặng Thiên Chúa ban (...). Ngoài ra, mỗi người cũng cần được huấn luyện để có lương tâm ngay chính. Thật vậy, một trong những điều cấp thiết người công giáo phải nêu gương là tìm hiểu giá trị của lương tâm và thực hành theo tiếng nói lương tâm của mình" (số 5)
Tại sao phải quan tâm cách riêng tới vấn đề lương tâm? Hội đồng Giám mục trả lời: "Trong xã hội hiện nay, đôi khi nhu cầu sinh sống và phát triển đã kéo theo những hệ lụy làm cho lương tâm con người bị sai lệch hoặc bị mất phương hướng" (số 5). Nhận định của các giám mục thật đúng, nhưng có lẽ còn nhẹ nhàng và không muốn đi sâu xa hơn. Trong một bài suy nghĩ thêm như tôi đang cố gắng làm đây, có lẽ phải nói mạnh hơn rằng tình trạng suy thoái lương tâm hay ý thức đạo đức là rất nghiêm trọng. Con người ở đâu và thời nào cũng có kẻ tốt người xấu, nhưng khi cái xấu không những tìm cách lấn át cái tốt mà còn "chương mặt" ra khắp nơi như chuyện bình thường thì vấn đề là vô cùng nghiêm trọng.
Tôi thấy ý thức đạo đức không những méo mó mà hình như không còn nữa trong ba loại biểu hiện phổ biến hiện nay: tham nhũng thối nát, dối trá và thiếu ý thức công dân. Tham nhũng thối nát thường gắn với quyền lực. Cái gì cũng đòi ăn, cái gì cũng ăn được. Đến như tiền cứu trợ nạn nhân bão lụt, tiền trợ cấp người nghèo khổ cũng ăn chận. Tham nhũng là bệnh của kẻ có chức có quyền, nhưng nó cũng tác động tiêu cực trên người dân, vì như người ta quen nói, cán bộ "có làm khó mới ló đồng tiền", còn nhân dân thì "không bôi trơn làm sao chạy việc?". Đây chỉ nói tới những chuyện nho nhỏ "thường ngày ở huyện" mà thôi. Nhiều khi muốn vào một cơ quan, muốn nhờ chuyển một tờ đơn thôi, cũng phải "biết điều" với anh gác cổng, anh cán bộ nhận văn thư, đơn từ. Không làm không được. Riết rồi quen. Còn dối trá cũng thế, nó tràn lan hầu như trong mọi lãnh vực đời sống xã hội, kể cả nơi "trồng người" là ngành giáo dục đào tạo, như mọi người đều biết. Ở bẩn lâu ngày cũng quen, hơn nữa có khi còn lấy cái bẩn làm sạch, coi cái sạch là bẩn! Nói dối thường xuyên cũng vậy. Trả lời một cuộc phỏng vấn báo Thanh Niên, ông Trần Quốc Thuận, Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc Hội thẳng thắn nói: "Cái lớn nhất bị mất, đó là đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống. Nói dối đã trở thành thói quen hằng ngày của xã hội Việt Nam. Thói quen đó lặp đi lặp lại nhiều lần thành 'đạo đức', mà cái 'đạo đức' đó là rất mất đạo đức. Đó là một cái nguy nhưng tôi thấy ít người quan tâm."
Sau cùng, tôi cho rằng ý thức công dân rất kém hiện nay cũng là một biểu hiện của ý thức đạo đức đã cùn mòn. Người ta coi thường công ích, coi thường những qui định liên quan tới lợi ích chung, tới quyền lợi của kẻ khác và trật tự công cọng, tiêu biểu nhất là hiện tượng vô kỷ luật trong giao thông trong các thành phố. Ai cũng dạy con cái phải ngoan ngoãn, chăm chỉ cả khi không có cha mẹ, thầy cô bên cạnh mình, nhưng khi lái xe ngoài đường, ai cũng ngó trước ngó sau, nếu thấy cảnh sát thì tuân hành luật lệ nghiêm túc, nếu không thì mạnh ai nấy chạy bát nháo. Trong xã hội ta, rất nhiều người đã đánh mất lòng tự trọng và không còn biết xấu hổ khi làm điều sai quấy. Đó là một bằng chứng về việc không còn ý thức đạo đức nữa.
Chúng ta đang cố chạy nhanh trên con đường phát triển kinh tế, nhưng rất chậm chạp trong việc xây dựng con người "đạo đức". Đạo đức "làm người" chứ không phải đạo đức chính trị mà thôi. Chính trị nhiều khi có thể ngược với "đạo đức". Nói cho cùng, phát triển tinh thần, phát triển đạo đức còn quan trọng hơn phát triển vật chất, phát triển kinh tế. Nếu ý thức đạo đức mà cứ tụt dốc như thế này thì công nghiệp hóa, hiện đại hóa sẽ có ý nghĩa gì, ích lợi gì thực sự cho dân tộc?
Đối với người công giáo, rèn luyện lương tâm và nhất là sống theo lương tâm ngay chính là một bổn phận thường xuyên bất kể ở đâu, hoàn cảnh nào, lúc nào. Vì tiếng nói lương tâm là tiếng nói của Chúa. Tiếng nói đó bảo chúng ta phải yêu mến và làm điều lành lánh điều dữ. Nó còn chỉ cho biết trong từng trường hợp cụ thể, phải làm điều gì và tránh điều gì. Lương tâm là lề luật chính Chúa ghi khắc vào trong trái tim con người, không phải con người tự đặt ra cho mình để rồi có thể muốn theo hay không, muốn duy trì hay loại bỏ tùy ý (x. Hiến chế Vui mừng và Hy vọng của công đồng Vaticanô II, số 16). Chúng ta nghe theo lương tâm không chỉ vì sợ luật pháp, sợ bị trừng phạt nhưng vì kính sợ và yêu mến Chúa. Lương tâm ngay chính là lương tâm được chi phối bởi cái lề luật được Chúa ghi khắc vào lòng ta, không phải chỉ bởi những quy định tương đối, tạm thời và có thể thay đổi của các tập thể xã hội loài người. Chúa ghi khắc bằng cách nào? Bằng hai cách: qua con đường tạo dựng, vì thế trí khôn tự nhiên có thể khám phá ra (lề luật tự nhiên) và qua con đường mặc khải siêu nhiên mà đức tin đón nhận. Người ta nói: lương tâm là con đẻ của Chúa và là con nuôi của xã hội. Nói "con đẻ" là nói nguồn cội, còn nói "con nuôi" là nói tới vai trò cần thiết của giáo dục trong gia đình và xã hội.
Đối với người Kitô hữu Việt Nam, việc rèn luyện lương tâm và thực hiện lương tâm ngay chính không những là một bổn phận thường xuyên, mà còn là một đòi hỏi của sứ mạng làm chứng cho Chúa trong tình hình xã hội suy thoái về đạo đức hiện nay nữa. Các giám mục dạy: Anh chị em hãy "nêu gương sáng ... ngay chính tại gia đình cũng như giữa nới mình sống" (Thư chung 2006, số 5).

MÙA XUÂN CHÍN

Hàn Mặc Tử là nhà thơ tài hoa nhưng đoản thọ. Ông để lại cho đời không nhiều thi phẩm nhưng tác phẩm nào của ông cũng thật đáng trân trọng.
Mùa xuân về, tiết trời nắng ấm, lộc non nhú mầm từ cây cỏ. Mùa xuân làm rộn rã tâm tư. Khí trời sắc xuân hoà quyện làm con người tươi trẻ đến lạ. Đọc bài thơ: Mùa xuân chín của Hàn Mặc Tử, cảm được nét tươi trẻ và đầy nhân văn của mùa xuân ngày Tết.
Mùa Xuân là mùa đẹp nhất trong năm, hương hoa bàng bạc cả đất trời, những ngày Tết đượm thắm sắc xuân.
Trong làn nắng ửng khói mơ tan.
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng
Sột soạt gió trêu tà gió biếc,
Trên giàn thiên ly, bóng xuân sang.
Sóng cỏ xanh tươi gợi tới trời,
Bao cô thôn nữ hát trên đồi:
Ngày mai trong đám xuân sang ấy,
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi…
Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi
Hổn hển như lời của nước mây…
Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc,
Nghe ra ý vị và thơ ngây…
Khách xa gặp lúc mùa xuân chín
Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng
Chị ấy năm nay còn gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?
Câu chữ trong thi ca của Hàn Mặc Tử luôn được chắt lọc, ngôn từ được tìm tòi kỹ lưỡng.
Sột soạt gió trêu tà áo biết.
Trên giàn thiên lý, bóng xuân sang.
Câu thơ thật gợi mở. Trên những mái nhà vách đất của làng quê ngày xưa điểm tô những nụ hoa thiên lý nở vàng, xen giữa màu xanh tươi của lá. Lá và hoa thiên lý tạo nên nét đặc sắc của hương vị quê nhà như lời ca dao:
Thương chồng nấu cháo le le.
Nấu canh hoa lý nấu chè hạt sen.
Gió trêu, gió đùa, gió mơn man làm bất chợt mùa xuân ùa tới.
Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời,
Bao cô thôn nữ hát trên đồi.
Ngày mai trong đám xuân xanh ấy
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi…
Mùa xuân từ trong nhà đã lan xa ra vùng đồi núi. Mùa xuân làm tươi cảnh vật mang niềm vui đến cho con người.
Con người của mùa xuân thật trẻ trung, hồn nhiên, đầy sức sống: Bao cô thôn nữ hát trên đồi.
Các cô hát rằng:
Ngày mai trong đám xuân xanh ấy.
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi…
Ở lại làng để vui chơi với nhau thật là hạnh phúc. Nhưng ai đó được đi lấy chồng càng vui hơn. Mùa xuân như thêm đẹp, thêm tươi, thêm rực rỡ hơn..
Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,
Hổn hển như lời của nước mây…
Thi nhân dùng từ vắt vẻo, hổn hển thật tài tình. Vắt vẻo ở câu trên chỉ sự thơ ngây, hổn hển ở câu dưới nói lên sư hồi hộp, đợi chờ trong trái tim của những cô gái đang tràn trề sức sống. Ai đó đang ngồi dưới khóm trúc cũng phải rộn ràng:
Khách xa gặp lúc mùa xuân chín
Lòng trí bâng khâng sực nhớ làng.
Chị ấy năm nay còn gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?
Thấy mùa xuân ở quê người lại nhớ tới cảnh làng mình. Cảnh làng mùa hạ có nắng chang chang và bao nhiêu người thân đang oằn lừng lao động giữa trời nắng gắt. Người ta hay nói sông xanh, sông đỏ, còn Hàn Mặc Tử lại nói sông trắng “Dọc bờ sông trắng, nắng chang chang”. Nắng đến trắng cả sông, diễn tả sự gay gắt của nắng làm chói chang bạc trắng.
Đây là nét rất nhân bản của người luôn nặng tình với quê hương xứ sở. Thi sĩ họ Mặc cảm xuân nhớ về quê mình nặng tình gởi hồn thơ bộc bạch nổi niềm.
Xuân về Tết đến. Mọi người có dịp để thể hiện tình yêu thương nhau. Gia đình sum họp, tưởng nhớ Ông Bà Tổ Tiên, thăm viếng bạn bè người thân làng xóm. Con người rộng rãi, phóng khoáng hơn ngày thường từ cách bài biện trong nhà cho đến giao tiêp ứng xứ với nhau. Nhẹ nhàng thanh lịch như tình xuân ấm áp. Đó cũng là giá trị nhân văn của ngày Tết.
Tết Nguyên Đán Việt Nam tiềm tàng những giá trị nhân văn thể hiện mối quan hệ giữa con người với thiên nhiên, vũ trụ qua bốn mùa xuân-hạ-thu-đông và quan niệm "ơn trời mưa nắng phải thì" chân chất của người nông dân cày cấy ở làng quê thanh bình.
Tết còn là dịp để mọi người Việt Nam tưởng nhớ, tri tâm tổ tiên, nguồn cội; giao cảm nhân sinh trong quan hệ đạo lý “ăn quả nhờ kẻ trồng cây” và tình làng nghĩa xóm...
Ông Táo hay thần bếp là người mục kích sự làm ăn của mọi nhà. Theo tập tục hàng năm ông Táo phải thu xếp lên trời vào ngày 23 tháng chạp để tâu bày mọi việc dưới trần thế với Ngọc Hoàng. Bởi thế nên, trong ngày này, thường thì gia đình người Việt làm mâm cơm đạm bạc tiễn đưa "ông Táo ". Ngày ông Táo về chầu trời được xem như ngày đầu tiên của Tết Nguyên Đán. Sau khi tiễn đưa ông Táo người ta bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, lau chùi đồ cúng ông bà tổ tiên, treo tranh, câu đối, và cắm hoa ở những nơi trang trọng để chuẩn bị đón Tết.
Cùng với tranh, hoa quả là yếu tố tinh thần cao quý thanh khiết của người Việt Nam trong những ngày đầu xuân. Miền Bắc có hoa Đào, miền Nam có hoa Mai. Hoa Đào, hoa Mai tượng trưng cho phước lộc đầu xuân của mọi gia đình. Ngoài cành Đào, cành Mai, mấy ngày Tết người ta còn "chơi" thêm cây Quất chi chít trái vàng mọng, đặt ở phòng khách như biểu tượng cho sự sung mãn, may mắn, hạnh phúc...
Ngày Tết, trên bàn thờ tổ tiên của mọi gia đình, ngoài các thứ bành trái đều không thể thiếu mâm ngũ quả. Mân ngũ quả ở miền Bắc thường gồm có nải chuối xanh, quả bưởi, quả cam (hoặc quít), hồng, quất. Còn ở miền Nam, mâm ngũ quả là dừa xiêm, mãng cầu, đu đủ, xoài xanh, nhành sung hoặc một loại trái cây khác. Ngũ quả là lộc của trời, tượng trưng cho ý niệm khát khao của con người vì sự đầy đủ, sung túc.
Ngày Tết, dân tộc Việt nam có nhiều phong tục hay, đáng được gọi là thuần phong mỹ tục như khai bút, khai canh, hái lộc, chúc tết, du xuân, mừng thọ.
Năm cũ sắp qua, năm mới sắp đến, nên cần phải “tống cưụ nghênh tân”. Cuối năm quét dọn sạch sẽ nhà cửa, sân ngõ, vứt bỏ những thứ rác rưởi, lau giặt, cắt tóc, may sắm quần áo mới, trang trí bàn thờ, lau chùi bàn ghế ấm chén và mọi thứ thức ăn vật dụng.
Con cháu trong nhà từ phút giao thừa trở đi được nhắc nhở không được nghịch nghợm, cãi cọ nhau, không nói tục chửi bậy... anh chị, cha mẹ cũng không quở mắng, tra phạt con em, đối với ai cũng tay bắt mặt mừng, vui vẻ niềm nở, chúc nhau những điều tốt lành.
Hái lộc, xông nhà, chúc tết, mừng tuổi. Ai cũng hy vọng một năm mới tài lộc dồi dào, làm ăn thịnh vượng, mạnh khoẻ, thành đạt hơn năm cũ. Các Giáo xứ tổ chức hái Lộc Thánh Đêm Giao Thừa hoặc Sáng Mồng Một Tết. Gia đình Phật Tử hay bên Luơng thì đi hái lộc ở chốn đình chùa, nơi tôn nghiêm về nhà, tự xông nhà hay dặn trước người "nhẹ vía" mà mình thích đến xông nhà. Nhiều người không tin tục xông nhà nhưng cũng dè dặt, chưa dám đến nhà ai sớm, sợ trong năm mới gia đình người ta xảy ra chuyện gì không hay lại đổ tại mình "nặng vía". Chính vì vậy, sáng mùng Một lại ít khách.
Sau giao thừa có tục mừng tuổi chúc Tết. Trước hết con cháu mừng tuổi ông bà cha mẹ. Ông bà cũng chuẩn bị ít tiền để mừng tuổi con cháu trong nhà và con cháu hàng xóm láng giềng, bạn bè thân thích. Lời chúc tết thường là dồi dào Ơn Chúa, hạnh phúc, sức khoẻ, phát tài phát lộc. Những người năm cũ gặp rủi ro thì động viên nhau "tai qua nạn khỏi" hay "của đi thay người", nghĩa là trong cái hoạ cũng tìm thấy cái phúc, hướng về sự tốt lành. Nhưng nhìn chung trong những ngày đầu năm, người ta thường kiêng không nói tới điều rủi ro hoặc xấu xa.
Ngày Tết có biếu quà Tết cho nhau để tỏ ân nghĩa tình cảm. Học trò tết thầy giáo, bệnh nhân tết thầy thuốc, con rể tết bố mẹ vợ... Quà biếu, quà tết không đánh giá theo giá thị trường mà là tấm lòng dành cho nhau.
Vào dịp đầu xuân, con cháu thường tổ chức mừng thọ lục tuần, thất tuần, bát tuần, cửu tuần cho Ông Bà Cha Mẹ. Ngày Tết ngày Xuân là dịp mọi người dành thời gian cho nhau, con cháu tụ tập đông vui bên gia đình dòng tộc.
Cũng vào dịp đầu Xuân, người có chức tước khai ấn, học trò, sĩ phu khai bút, nhà nông khai canh, người buôn bán mở hàng lấy ngày. Sĩ, Nông, Công, Thương "Tứ dân bách nghệ" của dân tộc vốn cần cù, ai cũng muốn năm mới vận hội hành thông, làm ăn suôn sẻ.
Mùa Xuân Đinh Hợi đang cận kề. Xuân đem hy vọng đến. Xuân đẩy lui mây xám cuộc đời. Những rủi ro, Xuân mang đi. Điều may mắn, Xuân chở về. Xuân tặng mỗi nhà một cành Mai may mắn, một cành Đào thủy chung. Bó hoa niềm vui, Xuân trao tất cả. Cành lá phúc lộc, Xuân gởi tặng không. Trái tim băng giá, Xuân hâm cho nóng lại. Ánh mắt hận thù, Xuân nhỏ giọt yêu thương. Xuân kết chặt bàn tay nhân loại, để truyền cho nhau hơi ấm tình người. Đôi môi con người, Xuân điểm hoa cười, để thốt nên lời: “Hạnh phúc nhé anh!” (x.Sequela Christi Số 2).
Những Ngày Lễ Tết đang tới gần. Người Kitô hữu quan niệm Tết là Một Hồng Ân.
Một Hồng Ân vì đó là cơ hội cho con người sống tâm tình tri ân, cảm tạ. Ngày đầu năm mới, con người hướng về Thiên Chúa, Đấng là cội nguồn của vũ trụ, cùng đích của muôn loài, hướng về để tạ ơn, ngợi khen và chúc tụng. Tạ ơn vì một năm đi qua trong ân sủng, tình yêu và bình an. Tạ ơn vì tình yêu đó vẫn tuôn tràn trên đời sống con người. Tạ ơn bằng việc dâng lên Thiên Chúa tất cả những thành công và những thất bại của một năm qua, cũng như trao phó vào tay Ngài năm mới sắp tới. Lời tạ ơn đầu năm sẽ được tiếp nối và kéo dài suốt cả hành trình đời người.
Một Hồng Ân vì đó là cơ hội để con người có thể dừng lại - dù chỉ là những khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng thật hữu ích - trên hành trình cuộc sống đầy những biến động, những bận tâm, những tính toán để mưu sinh. Dừng để nhìn lại một năm đã qua, cái gì tôi đã làm được cho bản thân, cho cộng đồng, cho xã hội, cái gì tôi cần phải khắc phục, biến đổi, cái gì cần phải phát triển, nhân lên… Dừng lại cũng là để chuẩn bị cho hành trình sắp tới, chuẩn bị để cho những dự tính trong tương lai được sáng sủa hơn, vững chắc hơn.
Một Hồng Ân vì đó là một cơ hội để con người trở về nguồn. Mỗi người đều có nguồn cội, tổ tiên, mỗi người đều có một truyền thống vốn được kết dệt từ cha ông tổ tiên. Nhưng suốt một năm dài, vì công việc, vì học hành, vì những lo toan khác do cuộc sống đưa đến, người ta ít có cơ hội để nhớ về cội nguồn và truyền thống đó. Ngày đầu năm mới, mọi người đều sắp xếp để trở về, gia đình sum họp đông đủ. Mọi người thắp nén hương cho tổ tiên, cho những người quá cố. Con cháu chúc tuổi ông bà, cha mẹ… Gia đình quây quần bên mâm cơm, cùng ôn lại truyền thống, cùng chia sẻ cho nhau những tình cảm, những suy nghĩ, thật ấm cúng, thật thân thương.
Một Hồng Ân vì đó là một cơ hội để con người gặp gỡ, chia sẻ. Ngày đầu năm, người ta dành thời gian để đi thăm nhau, gặp gỡ nhau, trao cho nhau những lời chúc tốt đẹp, chân thành, những nụ cười thiện cảm. Đó là dịp để làm lớn mạnh tình người, làm đậm đà tình làng nghĩa xóm, và làm lớn lên cái nhạy bén với những nhu cầu của tha nhân.Một Hồng Ân vì đó là cơ hội để con người cật vấn mình. Tết chính là cái “cột mốc” làm cho người ta nhận ra cuộc đời đang trôi đi, thời gian đang qua mau. Cứ mỗi khi thêm một cái Tết, người ta thấy mình già hơn, và thời gian phía trước như rút ngắn lại. Có người nói: “Tổng số quá khứ và tương lai của một đời người là một hằng số”, thêm vào quá khứ thì giảm bớt tương lai. Có lẽ vì vậy mà khi sống tâm tình những ngày Tết, người ta cũng giật mình về quãng đới đã qua, và nảy sinh nơi người ta cái thao thức về ý nghĩa cuộc đời, cật vấn về bản thân mình, về thái độ sống của mình, “vì thời gian đang qua mau, tôi đã tận dụng nó như thế nào hay tôi để nó trôi qua một cách uổng phí.” (x.Sequela Christi Số 2).
Người Việt nam Công Giáo gìn giữ những nét đẹp văn hoá của ngày Tết cổ truyền và làm cho những nét đẹp ấy thành những trang Tin Mừng sống động. Khi sống tâm tình biết ơn trong ngày Tết, là ta sống lòng tri ân sâu xa vì nhìn thấy ơn Chúa ban qua mọi ân huệ nhận được. Khi cho đi trong ngày Tết là ta cho đi với tâm tình yêu mến, kính trọng thực sự. Khi đón tiếp khách thăm viếng là ta như đón tiếp chính Chúa viếng thăm.
Khi sống tinh thần Tin Mừng trong những phong tục ngày Tết, người Kitô hữu góp phần xây dựng một mùa Xuân mới, một mùa Xuân dân tộc, một mùa Xuân tình thương. Mùa Xuân ấy sẽ vĩnh cửu vì sẽ dẫn đến mùa Xuân Nước Trời.
Đón Tết và xem Tết như là Một Hồng Ân của Thiên Chúa, sống đầy đủ cái ý nghĩa của những ngày Tết thì chính mỗi người sẽ tràn trề hạnh phúc, tươi trẻ tình xuân, có được một “Mùa Xuân Chín” như Thi sĩ Hàn Mặc Tử.
Lm Giuse Nguyễn Hữu An (Vietcatholic News)