Showing posts with label NEWS. Show all posts
Showing posts with label NEWS. Show all posts

Tuesday, August 07, 2007

Ngụ ngôn người gieo giống

Hai tuần qua, các học sinh tài năng đã liên tục giành huy chương trong các kỳ thi Olympic Quốc tế toán học, vật lý, hóa học, sinh học và Olympic Vật lý châu Á. Thành tích của các em làm rạng rỡ dân tộc Việt Nam.
Những đứa con thông minh đó như những hạt giống tốt. Nói như Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Thiện Nhân khi trao phần thưởng cho các em, rằng chúc các em suy nghĩ nhiều hơn về đất nước và nhớ rằng hai mươi năm nữa, các em sẽ là những người quyết định vận mệnh của đất nước.
Những hạt giống cho mùa gặt của hai mươi năm sau đang cần ươm như thế nào đó là câu hỏi phải được trả lời ngay. Đó là làm sao để những hạt giống tài năng được triển nở tốt nhất. Kinh thánh Tân ước có ngụ ngôn "Người gieo giống" để nhắc nhớ về những sự gieo trồng khác nhau, tất nhiên trong đó có việc trồng người. Người gieo giống đi gieo, hạt rơi vào vệ đường bị chim trời ăn mất, hạt rơi vào bụi gai nên không vươn lên được, hạt rơi vào ruộng đất màu mỡ nên trổ sinh được nhiều hoa trái.
Vận câu chuyện ngụ ngôn trên vào với những "hạt vàng" của chúng ta hôm nay, sẽ thấy đất tốt đương nhiên là nơi để lựa chọn, nếu không sẽ phí phạm những tài năng.
Trước hết hãy suy nghĩ về nguyện vọng của chính các em. Hầu hết các em đều ước mơ được đi du học ở những trường đại học tốt nhất của Mỹ, Anh. Đó là nguyện vọng của các huy chương vàng Olympic Toán học Quốc tế Phạm Duy Tùng, Phạm Thành Thái, Đỗ Xuân Bách... Nguyện vọng đó có chính đáng và xứng đáng không, xin thưa ngay rằng rất xứng đáng và rất hợp lý. Bởi lẽ, Việt Nam chưa có một trường đại học nào nằm trong danh sách 100 trường đại học hàng đầu thế giới. Nếu các em được đào tạo ở những trường đại học danh tiếng trên thế giới, thì đó là điều kiện, là môi trường để các em phát huy tối đa tài năng và trí tuệ của mình.
Chúng ta có một số chương trình dùng ngân sách để đưa cán bộ đi đào tạo ở nước ngoài, có những người được lựa chọn đi đào tạo nhưng không thực sự đúng tiêu chuẩn. Còn các em đạt huy chương trong các kỳ thi quốc tế vừa rồi là vàng thật, tài năng thật, đầu tư cho các em là việc không có gì phải bàn cãi. Em nào được học bổng tài trợ từ các trường đại học và các tổ chức càng tốt, em nào chưa có thì nhà nước bỏ tiền cho đi du học theo nguyện vọng.
Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân là một trí thức được đào tạo ở các trường đại học nổi tiếng của Đức và Mỹ nên ông hiểu được vấn đề. Ông tỏ ra sốt ruột hối thúc: "Em nào đủ điều kiện nhận học bổng mau chóng về địa phương làm thủ tục, nộp hồ sơ để Bộ hướng dẫn đưa đi". Tuấn kiệt muôn đời vẫn hiếm hoi như sao buổi sớm, của quý hiếm tất nhiên phải được giữ gìn và chăm sóc thật kỹ lưỡng.
Lê Chân Nhân (Theo DÂNTRÍ)

Monday, June 25, 2007

GIÁO DỤC: Cha Mẹ giết con?!?

...Không phải sao khi qua Giáo Dục con người được trưởng thành và thăn tiến với xã hội??!! Nhưng sự sai sót của Giáo Dục kiểu này chỉ có giết chết hay làm lụi tàn việc học hành của học sinh mà thôi! Thật không thể nói gì hơn cho nên giáo dục VN....
Qua bài viết dưới đây, quý vị cảm thấy thế nào???!!!
---------------------------------------------
152 thí sinh bị trượt tốt nghiệp oan
Quảng Ngãi phát hiện 147 thí sinh đủ điểm đỗ THPT nhưng lại bị công bố trượt lần đầu. Nguyên nhân được xác định là do lỗi kỹ thuật trong chấm bài trắc nghiệm.
Ngày 23/6, qua kiểm tra lại bài thi 2 môn trắc nghiệm Vật lý và Hóa học đối với hệ phân ban thí điểm ở huyện Mộ Đức (2.034 thí sinh dự thi), cơ quan chức năng Quảng Ngãi đã phát hiện 147 thí sinh đủ điểm đỗ nhưng bị công bố trượt lần đầu. Họ cũng phát hiện hàng trăm thí sinh được nâng điểm. Nguyên nhân ban đầu được xác định là do lỗi kỹ thuật trong chấm bài thi.
Trước đó, qua chỉ đạo của Bộ GD&ĐT, Sở GD&ĐT Quảng Ngãi kiểm tra lại bài của 35 thí sinh vi phạm qui định làm bài thi trắc nghiệm đã phát hiện 5 em đỗ tốt nghiệp.
Để các em kịp chuẩn bị cho kỳ thi ĐH, CĐ sắp tới, trong ngày 23-24/6, Sở GD&ĐT Quảng Ngãi đã tổ chức công bố điểm, cấp giấy tốt nghiệp tạm thời cho các em.
(Theo Tiền Phong)

Sunday, June 24, 2007

Hướng tới một mô hình giáo dục tiên tiến

Trong chuyến thăm Mỹ của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, trong rất nhiều hoạt động tại Mỹ của phái đoàn, có cuộc tọa đàm bàn tròn về giáo dục tại trường New School ở New York.
Trong cuộc tọa đàm, Chủ tịch Nguyễn Minh Triết đã nói: "Chúng tôi đặc biệt quan tâm tới nền giáo dục ở Hoa Kỳ". Và giải thích cho lý do quan tâm này, Chủ tịch nói tiếp: "Chúng ta nhìn ra thế giới hằng năm có những giải thưởng cao quốc tế, các nhà khoa học Hoa Kỳ chiếm rất đông, gần như tuyệt đối. Điều này nói lên chất lượng của giáo dục đại học ở Hoa Kỳ, một nền giáo dục dựa trên cơ sở lý thuyết vững chắc và ứng dụng hiệu quả". Về những thành tựu của nền giáo dục, đặc biệt là giáo dục đại học tại Hoa Kỳ, thì có lẽ rất nhiều người trong và ngoài ngành giáo dục Việt Nam đều ít nhiều đã biết.
Chỉ cần nhìn quanh khu vực Đông Nam Á, ta sẽ thấy ngay quốc gia nào áp dụng mô hình giáo dục Hoa Kỳ phù hợp với điều kiện thực tế của nước mình, nền giáo dục của quốc gia ấy đều có những thành công vượt bậc. Như Thái Lan, như Singapore, như Malaysia. Ngay Philippines, một nước còn nhiều khó khăn về đối nội, thì nền giáo dục "kiểu Mỹ" của họ cũng gặt hái được những thành công không nhỏ.
Trong cuộc hội thảo tại New School, nhiều chuyên gia đã đưa con số so sánh số bằng sáng chế đăng ký tại Hoa Kỳ cách đây vài năm của Việt Nam (2 bằng) so với Thái Lan (1.100 bằng) và Trung Quốc (hơn 40.000 bằng). Có lẽ con số đơn giản này đủ nói lên lý do vì sao nền giáo dục Việt Nam trong tương lai gần muốn vươn lên bắt kịp nền giáo dục của những nước hàng đầu trong khu vực Đông Nam Á thì con đường tất yếu là phải học cách mà họ đã áp dụng thành công mô hình giáo dục Hoa Kỳ ở nước họ, để giáo dục Việt Nam có thể nhanh chóng sở hữu mô hình giáo dục tiên tiến phù hợp nhất với điều kiện kinh tế và dân trí của đất nước mình. Giáo dục là chăm lo công việc "dạy và học" trong hiện tại, nhưng qua đó, lại phải tạo được "mặt bằng" để có những bước phát triển nhảy vọt trong tương lai.
Cách đây 2 năm, sau chuyến thăm Mỹ của Thủ tướng Phan Văn Khải, từ đề nghị của Thủ tướng với những trường đại học hàng đầu ở Mỹ như Harvard về việc giúp Việt Nam xây dựng một trường đại học tiên tiến đạt đẳng cấp quốc tế để làm "đầu tàu" nâng cấp chất lượng giáo dục đại học tại Việt Nam, rất nhiều những nhà giáo dục tâm huyết ở Việt Nam đã nồng nhiệt hoan nghênh và chờ đợi sự hợp tác này. Nhưng rồi sau 2 năm, phía đối tác là Mỹ vẫn không nhận được bất cứ hồi âm nào từ phía Việt Nam, và "Tổ công tác đặc biệt" do Thủ tướng Phan Văn Khải chỉ định cho dự án này cũng đã ngừng hoạt động mà không rõ lý do. Từ bài học không thành công này có thể thấy: với những ý tưởng tốt, những đề xuất mang tính xây dựng nhưng nếu thiếu đi những cơ sở để thực hiện, lại không tranh thủ được đông đảo ý kiến đóng góp của nhân dân, của những nhà chuyên môn có tâm và có tài, trong khi phải chịu sức ép từ những tư tưởng bảo thủ "bế quan tỏa cảng đại học", thì khả năng thành công gần như không có. Từ đó, nhiệt tình cải cách giáo dục Việt Nam lại mang thêm tiếng "đánh trống bỏ dùi" và làm giảm niềm tin nơi các đối tác. Có thể nói, mô hình giáo dục đại học Hoa Kỳ là rất tiên tiến, nhưng chính vì thế nó yêu cầu một sự đồng bộ rất cao, một sự tương thích trong vận hành và những hoạch định cụ thể cho những tầng cấp trong tương lai. Cái đầu tiên mà giáo dục Việt Nam, đặc biệt là giáo dục đại học cần học ở giáo dục Hoa Kỳ lại nằm ở tầng "vĩ mô". Đó là học để có một tư duy giáo dục, một tư duy điều hành đại học hiện đại, nghĩa là phải tương thích với sự phát triển của thế giới. Đó là một tư duy "mở", nó có khả năng thu hút và tự làm giàu cho mình bằng những thành công của giáo dục đại học trên khắp thế giới, nó chấp nhận giải "bài toán" những yêu cầu của cuộc sống, thực hiện tốt những "đơn đặt hàng" của xã hội. Nếu chúng ta muốn xây dựng một trường đại học đứng được vào "top 200" những trường đại học hàng đầu thế giới vào năm 2020 như kế hoạch của Bộ trưởng Giáo dục Nguyễn Thiện Nhân, thì "khởi động" bằng việc gửi nhờ Hoa Kỳ đào tạo 2.000 tiến sĩ từ nay tới 2020 mà ông Nhân nói với hãng thông tấn BBC có thể coi là bước đột phá tạo nền cho kế hoạch này. Có thể 2.000, mà cũng có thể ít hơn về số lượng, một khi chúng ta có thể hoàn toàn tin tưởng về chất lượng của những tiến sĩ này.
Thanh Thảo (Theo THANHNIÊN Online)

Saturday, June 23, 2007

Thị trường chứng khoán - những điều cảnh báo!

Thị trường chứng khoán là thị trường cao cấp nhất trong các loại thị trường, khác với các loại thị trường khác, như thị trường hàng hóa, thị trường sức lao động, thị trường khoa học - công nghệ, bởi nó thường ra đời sau các loại thị trường trên, bởi nó là thị trường vốn, mà lại là dòng vốn tài chính. Tuy mục tiêu cũng là huy động vốn, nhưng huy động vốn trên thị trường chứng khoán là kênh huy động vốn dài hạn cho nền kinh tế, khác với việc huy động vốn từ kênh ngân hàng là kênh huy động vốn ngắn hạn.
Về tính "cao cấp" của nó thì đã có nhiều người nghi ngờ. Vào cuối năm 2006 và đầu năm 2007, các nhà đầu tư chuyên nghiệp gần như đứng ngoài cuộc đua đầu tư, trong hàng trăm nghìn nhà đầu tư vào thị trường chứng khoán có không ít người đầu tư là chị tiểu thương, các cháu sinh viên, các bác về hưu với số tiền nhỏ lẻ và điều bất ngờ là ai cũng thắng, tính bình quân chung là bỏ ra một thì thu về ba, có người gấp năm, gấp mười! Tuy nhiên, thị trường này đã sàng lọc dần các nhà đầu tư thiếu tính chuyên nghiệp, đầu tư theo phong trào theo hai nghĩa.
Nghĩa thứ nhất là do nguồn vốn nhỏ lẻ, lại phải đi vay, nên cứ có lãi là bán do ăn non, thấy giá cao thì mua, thấy giá xuống thì bán do sợ lỗ. Nghĩa thứ hai là đầu tư theo phong trào, dễ rơi vào "bẫy" của những người "làm giá". Người làm giá bây giờ có nhiều mánh khóe lắm, trong đó có một mánh khóe mà không ít người đã mắc "bẫy". Những nhà đầu tư này, nếu từng người một thì số vốn không đủ lớn để "làm giá", nhưng nếu họ góp vốn liên doanh với nhau thì có một lượng vốn không nhỏ, có thể làm khuynh đảo một mã chứng khoán nào đó. Họ chọn một mã chứng khoán có lượng vốn không lớn, họ mua tất cả hoặc gần như tất cả. Sau đó họ vừa mua, vừa bán, tất nhiên là với giá kịch trần, để đẩy giá của mã chứng khoán này "phi mã", gây cho các nhà đầu tư khác có cảm giác đây là cổ phiếu "quý". "Quý" chưa đủ, họ còn tạo ra tình trạng "hiếm" bằng cách bán rất nhỏ giọt, còn đưa ra lệnh mua lớn hơn nhiều để tạo ra là liên tục dư mua. "Quý" càng làm cho "hiếm" và "hiếm" càng làm cho "quý", khi "quý và hiếm" kết hợp với nhau sẽ tạo ra sức hấp dẫn lớn đối với các nhà đầu tư trên thị trường, tốc độ tăng giá của mã chứng khoán này đã "phi mã" lên mức gấp hàng chục, thậm chí hàng trăm lần, đến công ty niêm yết cũng không thể ngờ tới, đến cơ quan chức năng có kiểm tra, thanh tra cũng khó phát hiện được, vì người mua và người bán khác hẳn nhau.
Một câu hỏi đặt ra là họ lấy tiền ở đâu ra để mua với một lượng vốn lớn khi thị giá của mã chứng khoán đó đã cao ngất ngưởng. Thật đơn giản, vì mua và bán đều là một nhóm chung, vốn chung, họ có mất gì đâu khi mua của chính mình! Đến một độ cao nhất định, họ sẽ bán nhiều hơn mua để thu lãi; lúc này dù giá có giảm một vài phần trăm thì họ cũng đã lãi gấp hàng chục, hàng trăm lần mệnh giá rồi.
Nói là sàng lọc, nhưng có lẽ chẳng bao giờ lại không có những nhà đầu tư nhỏ lẻ cả (cũng giống như bên cạnh những nhà tư bản lớn thì cũng không bao giờ thiếu các nhà sản xuất kinh doanh cá thể). Hãy tưởng tượng, khi giá chứng khoán xuống, nhiều nhà đầu tư nhỏ lẻ sẽ bán tháo để khỏi lỗ, thì nhà đầu tư lớn lại đẩy mạnh mua vào, giá chứng khoán lại lên một chút và sẽ kéo các nhà đầu tư nhỏ lẻ không những không bán ra nữa mà còn tiếp tục mua vào. Vốn của họ tuy nhỏ, nhưng số nhà đầu tư nhỏ lẻ lại gấp hàng trăm hàng nghìn lần các nhà đầu tư lớn, nên họ cũng là một lực lượng đáng nể trên thị trường chứng khoán hiện nay. Về mục tiêu huy động vốn, thì thị trường chứng khoán hiện mới chỉ đạt được một phần. Một phần đó là khi các công ty huy động vốn thông qua việc đấu giá, hoặc phát hành cổ phiếu (còn gọi là thị trường sơ cấp). Còn một phần khác quan trọng hơn lại chưa đạt được khi tính theo thị giá (còn gọi là thị trường thứ cấp) thì chủ yếu là các nhà đầu tư "chơi" với nhau mà sự thắng lợi của nhà đầu tư này đồng thời là sự thua thiệt, thậm chí là sự phá sản của các nhà đầu tư khác. Lượng vốn "chơi" với nhau này không trực tiếp làm tăng vốn chủ sở hữu của các công ty cổ phần, mà chỉ là chuyển từ nhà đầu tư này sang nhà đầu tư khác.
Một biểu hiện khác của việc chưa thực hiện được đầy đủ mục tiêu của thị trường chứng khoán, đó là đáng lẽ vốn huy động vào thị trường chứng khoán là nguồn vốn được huy động trực tiếp từ các nhà đầu tư, chứ không phải là chảy từ ngân hàng thương mại sang. Chính vì thế, khi Ngân hàng Nhà nước khống chế tỷ lệ cho vay đầu tư chứng khoán không được vượt quá 3% tổng dư nợ tín dụng, thì lập tức ảnh hưởng đến giá trên thị trường chứng khoán, từ thị trường tập trung đến phi tập trung (OTC), từ thị trường sơ cấp (phát hành cổ phiếu khi đấu giá hoặc phát hành bổ sung khi cần huy động thêm) đến thị trường thứ cấp (giá mua, bán cổ phiếu giữa các nhà đầu tư).
Đây là những cảnh báo cần thiết về thị trường chứng khoán hiện nay.
Ngọc Minh (Theo THANHNIÊN Online)

Tuesday, June 19, 2007

Lời nhắn cho đời

Anh bị ung thư giai đoạn cuối. Bác sĩ nói anh có thể chỉ sống được vài tháng nữa. Anh biết điều ấy và quỹ thời gian còn lại của anh thật ít ỏi. Nhưng hễ vợ con vào thăm anh trong bệnh viện, họ chỉ thấy ở anh sự vui vẻ, lạc quan yêu đời.
Các con anh không hề biết rằng anh mắc trọng bệnh. Vào viện thăm anh, chúng vẫn khoe với anh hôm nay học được cái gì, được điểm mấy... Mỗi tối anh lại ghi mọi chuyện vào nhật ký.
Những ngày cuối cùng khi biết mình không còn sống được bao lâu nữa anh tâm sự với vợ rằng dù trong bất cứ hoàn cảnh nào vẫn phải dạy dỗ con nên người. Anh luôn muốn truyền sự lạc quan cho bọn trẻ, coi đấy như một minh chứng rằng nếu biết sống lạc quan thì sẽ vượt qua được mọi khó khăn.
Ngày anh đi, bọn trẻ mới được biết sự thật. Mẹ của chúng đưa cho chúng cuốn nhật ký anh viết, với biết bao nhiêu điều yêu thương anh dành cho chúng, trong đó anh luôn nhắc nhở, dạy bảo chúng rất nhiều điều trong cuộc sống.
Đã gần mười năm sau ngày anh mất, những đứa trẻ trong nhà anh đều rất ngoan ngoãn, học giỏi. Nhật ký người cha để lại như một cuốn cẩm nang sống cho những đứa con, những lời nhắn của anh cho người thân ở lại như những lời nhắn cho đời, luôn có ý nghĩa.
Như có một đoạn trong đó anh viết: "Chú dế mèn đã có lúc mắc thói tự kiêu, tự đại nên bị bác xén tóc xén mất râu và cuối cùng chú hiểu ra rằng trong cuộc đời này điều cần hơn là sự khiêm tốn. Bố cũng muốn các con học chú dế mèn nhỏ kia".
Nguyễn (Theo DÂNTRÍ Online)

Wednesday, May 30, 2007

Khi mùa thi đến...

CHÀO BUỔI SÁNG
Khi mùa thi đến...
Hôm nay, hàng triệu thí sinh khắp mọi miền đất nước bước vào ngày đầu tiên của kỳ thi quan trọng vào bậc nhất sau 12 năm đèn sách. Chưa bao giờ dư luận xã hội quan tâm toàn diện, đồng bộ đến kỳ thi tốt nghiệp THPT như lúc này. Và, cũng chưa bao giờ những vấn đề của giáo dục được đem ra mổ xẻ tỉ mỉ như thời gian vừa qua.
Những năm gần đây, cứ đến mỗi kỳ thi, không chỉ phụ huynh lo lắng, thí sinh căng thẳng mà ngay cả thầy cô giáo làm nhiệm vụ coi thi cũng đau đầu, nhân dân dèm pha... Thí sinh lo đề ra không đúng trọng tâm, lo làm bài không được; và cả một bộ phận chây lười còn lo cả chuyện giám thị khó thì "toi mạng" vì không thể "xài phao" được?! Một bộ phận phụ huynh lo con cái học dở thi trượt nên chạy chọt gửi gắm, làm loạn trường thi. Ngay cả một số lãnh đạo tỉnh, thành cũng xin xỏ chạy chọt; lãnh đạo ngành giáo dục ở một vài địa phương thiếu trong sạch, chạy theo thành tích, tiêu cực (bài học xương máu từ Bạc Liêu chưa giải quyết dứt điểm, ngay cả Giám đốc và Phó giám đốc Sở phải bị kỷ luật, hàng ngàn thí sinh khốn đốn dở khóc dở cười).
Lãnh đạo hội đồng coi thi tiêu cực, tiếp tay cho gian lận, biến trường thi trở thành chợ thi như Hà Tây nhiều năm liên tục loạn trường thi, như Tiền Giang năm ngoái... Thầy cô giáo sức yếu lực kém lo rằng nếu làm nghiêm túc theo đúng lương tâm chức nghiệp của người thầy sẽ khó "bảo toàn tính mạng" sau mỗi kỳ thi, e rằng bài học của mấy chục thầy cô bị bọn côn đồ là thí sinh và phụ huynh chặn đường đánh phải cấp cứu ở huyện K'Bang tái diễn... Do vậy, lẽ ra hành trang mang theo khi lên đường làm nhiệm vụ coi thi chỉ cần là bút giấy thì trên xe của nhiều thầy cô giám thị lại có thêm cái để phòng thân như gậy, xà beng... Ít ai can đảm dám đi riêng mà hầu hết tập trung theo đoàn. Và biết bao chuyện khác đau lòng không kể xiết...
Năm nay, ngành giáo dục quyết tâm cao độ, tập trung toàn lực mong có một kỳ thi nghiêm túc và thực sự chất lượng. Các phương án an ninh trật tự, an toàn mùa thi được đưa ra. Công tác thanh tra được nâng lên một bước khi ngoài lực lượng thanh tra tại chỗ của ngành giáo dục địa phương, Bộ GD-ĐT cử trên 60 đoàn thanh tra về cắm chốt tại mỗi hội đồng coi thi. Công tác chỉ đạo và tập huấn cho đội ngũ lãnh đạo hội đồng và toàn thể giám thị cũng được chú trọng, có phần chuyên nghiệp hơn. Nhiều trường xây thêm hàng rào cao hơn mong ngăn chặn nạn loạn trường thi.
Các địa phương khẳng định mạnh mẽ hơn quyết tâm lập lại kỷ cương nề nếp, nhất là các địa phương xảy ra tiêu cực trước đây. Thí sinh cũng được quán triệt tinh thần này từ đầu năm học thông qua "Nói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục". Quan trọng nhất, cách ra đề đã được cải tiến mạnh mẽ. Năm đầu tiên thi 3/6 môn hình thức trắc nghiệm sẽ hạn chế được phần nào học vẹt, học tủ và chống cả gian lận. Rồi giải pháp nhân đạo cũng được đặt ra khi cho các thí sinh thi trượt lần một có cơ hội thi lại vào tháng tám. Nói chung, chủ trương và giải pháp đã sẵn sàng. Phần còn lại là việc thực hiện. Tôi cũng xin nói ngay, lương tâm và trách nhiệm của mỗi người thực hiện trong kỳ thi (kể cả lãnh đạo địa phương, lãnh đạo ngành giáo dục, thầy cô giáo, thí sinh, phụ huynh và cả quần chúng nhân dân) sẽ quyết định sự thành công hay không cho một kỳ thi có chất lượng và nghiêm túc hay không.
Nguyễn Văn Cải (Theo THANHNIÊN Online)

Friday, April 06, 2007

Thế giới kỳ thú: Ngày lịch sự

Hôm qua, đường phố khắp nước Pháp tĩnh lặng lạ thường. Ít có tiếng còi xe giành đường, hiếm thấy những lời thóa mạ do va quẹt... Lý do: hàng triệu người Pháp lưu thông trên đường đã tự mình tiết chế bản thân trong Ngày cư xử văn minh toàn quốc.
Trong ngày này, ban tổ chức cho phân phát miễn phí 550.000 bản “Hiến chương cư xử văn minh”, loại sổ tay những lời khuyên và thông tin hữu ích về việc lưu thông trên đường phố. Hiệp hội Cảnh báo hành vi của tài xế Pháp (AFPC) cho rằng “sự cải thiện an toàn giao thông phải thông qua sự thay đổi thái độ của người Pháp trong việc học hỏi luật lệ giao thông”.
N.QUÂN (Theo Reuters & TUOITRE Online)

Saturday, February 10, 2007

Đêm tang thương

Vụ tai nạn xe khách đâm vào tàu SE1 lúc 23g30 đêm 8-2, ngay điểm giao nhau giữa đường sắt với quốc lộ 27B vừa mới mở, từ Đà Lạt xuống thị xã Cam Ranh (Khánh Hòa).
Lại thêm những gia đình tang tóc, khổ đau đang chờ người thân xấu số trở về...
Thảm họa lúc nửa đêm
Chiếc xe khách “chất lượng cao Mỹ Hùng” (49H-9076) có lộ trình Đà Lạt - Huế - Đông Hà, mới xuất phát từ Đà Lạt lúc 18g chiều 8-2 thì đến 23g10 cùng ngày đã đâm gãy barie đường sắt của trạm chắn Trại Cá (thuộc thôn Hòa Diêm, xã Cam Thịnh Đông, Cam Ranh, Khánh Hòa).
Sau khi làm anh Hoàng Mai Tình (nhân viên của trạm này đang đứng canh chắn đường cho tàu SE1 chạy qua) bị thương nhẹ do barie gãy quật trúng chân, chiếc xe khách 49H-9076 đang chở 41 hành khách đâm thẳng vào một toa gần cuối đoàn tàu. Tàu SE1 kéo xe khách chạy theo một đoạn dài đến gần 20m. Chiếc xe khách gần như bị tan nát và văng gọn xuống mương bên đường tàu.
Ngay trong đêm, PV Tuổi Trẻ tại Nha Trang cùng một tài xế taxi Mai Linh vượt khoảng 60km để đến hiện trường. Đoàn tàu SE1 gần như chẳng bị hư hại gì, sau khi dừng lại cứu người và để làm các thủ tục theo qui định, đã tiếp tục hành trình. Những người dân ở gần nơi xảy ra tai nạn và cả đại úy Nguyễn Văn Khải - đội trưởng Đội tuần tra cảnh sát giao thông Công an Khánh Hòa tại Cam Ranh - đều cho biết đã tìm thấy nhiều nạn nhân bị văng xuống mương ở hai bên đường tàu.
Thông tin cung cấp cho Tuổi Trẻ về số nạn nhân bị chết cứ tăng lên vùn vụt: mới đầu chỉ bốn người chết nhưng liền đó tăng lên bảy người... tám, chín người..., cuối cùng số nạn nhân xấu số qui tập bên lề đường lên tới 13 người (có ba nữ). Trong đó có hai tài xế xe khách, hai nhà sư của thiền viện Vạn Hạnh, một ni cô ở chùa Tâm Ấn (đều ở Đà Lạt), hai học viên sĩ quan tại Đà Lạt và một số người đi làm thuê trở về quê nhà... Số nạn nhân bị thương phải đưa vào cấp cứu tại Bệnh viện Cam Ranh là 26 người.
Hai người may mắn thoát nạn - Ảnh: P.S.N.Nỗi đau
Trong số người ngồi trên chiếc xe khách chỉ có hai người may mắn bị thương nhẹ, không phải vào cấp cứu và vẫn còn ở lại được hiện trường. Đó là anh Nguyễn Đức Hoàng (56 tuổi) và anh Phan Tài Lượng (43 tuổi). Gặp chúng tôi, anh Hoàng kể trong nước mắt: “Cả năm anh em tui cùng về Đông Hà để chịu tang và lo mai táng cho mẹ già vừa mới mất.
Vậy mà bây giờ chỉ còn mỗi mình tui ngồi lại ở đây. Ba cô em gái đang cấp cứu tại bệnh viện. Còn anh trai là đại đức Thích Không Trung đã bị chết, đang nằm ngoài kia cùng với một sư thầy của mình”. Qua ánh đèn, tôi nhiều lần nhìn thấy anh Nguyễn Đức Hoàng cứ đưa tay lau nước mắt rồi nhìn vào màn đêm xa xăm.
Tình cảnh của anh Phan Tài Lượng cũng rất đáng thương. Anh thẫn thờ kể lại một cách ngắt quãng: “Nhóm sáu anh em tui cùng lên xe lúc chiều thì bây giờ ba người đã chết, hai người đang cấp cứu. Trong số người chết có anh Trần Trọng Thỉ là người đưa mấy anh em đều là bà con họ hàng và cùng quê vào Đà Lạt hơn ba tháng trước để làm thợ hồ xây nhà cho một người thân. Hai người nữa là anh Ái và anh Tú đều để lại vợ nghèo và các con nhỏ ở ngoài Đông Hà (Quảng Trị)”. Anh Lượng cho biết mấy anh em cùng về để mang tiền đã kiếm được cho vợ con lo tết.
Tại Bệnh viện Cam Ranh, tôi gặp anh Trần Văn Cương (43 tuổi, cùng nhóm đi làm thuê với anh Phan Tài Lượng) bị gãy chân cùng nhiều thương tích nặng. Khi nghe kể tên những người tử nạn, anh Cương nghẹn ngào kêu lên: “Vậy là nhà tui có tới ba người bị chết, anh ơi!...”.
Nằm kế bên cùng phòng cấp cứu với anh Cương là hai nữ sinh cùng quê Quảng Trị, cả hai nằm chung một giường. Đó là Nguyễn Thị Minh Nguyệt (năm 1 khoa anh văn Đại học Đà Lạt) bị gãy chân và Nguyễn Thị Diệu (lên Đà Lạt để học thêm chuẩn bị thi đại học) cũng bị thương khá nặng. Nguyệt và Diệu đều khóc cho biết từ khi đi học đến nay đây là chuyến về quê đầu tiên...
Hai nạn nhân khác là anh Trần Thanh Bình và anh Phan Thanh Phong bị thương nhẹ hơn đều nói rằng: chiều 8-2, trước khi khởi hành tại Đà Lạt, có hai xe “chất lượng cao Mỹ Hùng” phải chờ sinh viên Đà Lạt thi xong mới chạy đến chỗ trọ để đón các bạn cùng đi. Tất cả có 14 sinh viên đăng ký, trong đó có ba người ở Phú Yên, Quảng Ngãi do đi theo xe chạy trước nên thoát nạn. Còn lại 11 sinh viên cùng quê ở Huế, Quảng Trị đi chung xe 49H-9076 và gặp nạn.
Trước đó, tại hiện trường ngổn ngang nhiều thứ còn sót lại, tôi thấy có cả giáo trình, hình ảnh lưu niệm lẫn cùng cà rốt, mứt dâu, hoa tươi Đà Lạt... Vậy là quà xuân, hoa tươi... cùng với 13 nạn nhân tử vong đã mãi không về với gia đình, người thân.
PHAN SÔNG NGÂN (TUỔITRẺ Online)

Sunday, January 28, 2007

Bình dị cho đến sau khi chết

Nếu có một chốn vĩnh hằng của những con người thiện tâm, thì linh mục Pierre nhất định đã có chỗ bởi chứng tỏ tình yêu tha nhân của ông là vô biên và không “son phấn”.
Trên trang chủ của website mang tên ông www.fondation-abbe-pierre.fr/, đọc được chiều 23-1-2007, tức một ngày sau khi ông qua đời, vẫn là những thông báo như:
“Chỗ ở cho người lao động thời vụ nông nghiệp
Tháng năm tới, lao động thời vụ nông nghiệp sẽ được trú ngụ trong một tòa nhà cũ của nông trại ở xã Malaussene, gần Carpentras. Việc khôi phục tòa nhà này sẽ bắt đầu vào đầu 2007 này, gồm các phòng ngủ, nhà vệ sinh, bếp núc, phòng khách. Mỗi năm từ tháng 5 đến tháng 10, các lao động thời vụ này đến đây hái trái xơri và nho tại một khu vực mà chỗ ở đàng hoàng giá cả phải chăng đang thiếu thốn”.
Carpentras là nơi mà vào năm 1990, các thành viên đảng cực hữu Mặt trận dân tộc của ông Le Pen quật mồ người Do Thái. Ở nơi người ta, nhân danh chính trị, đối xử với nhau tệ lậu, không tha cả người chết, thì ông cùng các huynh đệ của ông lo từng chỗ ở.
Còn về sự ra đi của ông, trên website những hậu duệ của ông đã không “thần thánh hóa” ông sau khi ông qua đời: chỉ một bức ảnh chân dung mộc mạc như chính con người và cuộc đời của ông, với vỏn vẹn vài chữ: “Cha Pierre đã rời chúng ta”.
Dưới bức chân dung vẫn là những tin tức về cuộc đấu tranh giành chỗ ở cho người vô gia cư: chỗ ở cho người lao động thời vụ - báo cáo thường niên về tình trạng chỗ ở tồi tàn ở Pháp... và khẩu hiệu mang chữ ký của ông: “Chỗ ở, đó là một vấn đề của công lý”.
Hậu duệ của ông đã nhất định đưa tiễn con người suốt đời chỉ mặc áo chùng thâm và cái nón bêrê trong vòng thân mật, đúng theo di chúc của ông. Người ta có thể giết một vĩ nhân một lần nữa bằng cách “thần thánh hóa” người ấy, trái với ý nguyện của người ấy. Song, vẫn không tránh khỏi một lễ quốc táng ở nhà thờ Đức Bà Paris.
Mùa đông năm 1954
Linh mục PierreNgày 1-2-1954, ông lên Đài phát thanh RTL phát đi lời kêu gọi:
“Các bạn ơi, hãy cứu cấp... Một phụ nữ vừa chết cóng đêm qua lúc 3 giờ sáng, trên vỉa hè đại lộ Sebastopol. Tay vẫn còn nắm tờ lệnh trục xuất bà ra khỏi nhà ngày hôm qua. Mỗi đêm có hơn 2.000 người co ro trong giá lạnh, không nhà cửa, không cơm ăn, không áo mặc.
Hãy nghe tôi đây: chỉ trong ba tiếng đồng hồ, hai trung tâm hỗ trợ vừa được thành lập: một, trong một căn lều ở chân điện Panthéon; một, ở thị trấn Courbevoie. Ấy thế mà đã đầy những người và người rồi.
Phải mở thêm nhiều trung tâm khác nữa ở mọi nơi. Ngay tối nay, tại mọi thành phố của nước Pháp, trong mỗi khu phố ở Paris, những tấm biển dưới ánh đèn đêm, ở cửa những nơi mà chăn màn, nệm rơm, chút cháo lót dạ, với dòng chữ: “Trung tâm huynh đệ đỡ độ đường”, hoặc những chữ đơn giản sau: “Người anh em đang khổ sở ơi, hãy bước vô, ăn một miếng, ngủ một giấc, rồi lấy lại hi vọng. Ở đây, chúng tôi yêu quí anh em”.
Khí tượng dự báo một tháng băng giá kinh khủng. Chừng nào còn mùa đông, các trung tâm cơ nhỡ đó còn mở cửa. Trước những người anh em đang chết vì cơ hàn đó, làm người chỉ có thể có một suy nghĩ: quyết tâm không để cho sự thể đó kéo dài. Xin anh chị em rủ lòng thương yêu nhau đủ để, ngay lập tức, thực hiện được điều này. Tối nay, trễ lắm là sáng mai, phải có ngay 5.000 cái mền, 300 cái lều bạt, 200 lò sưởi thông khói...
Nhờ các bạn mà chẳng một ai, nam phụ lão ấu, tối nay sẽ phải ngủ trên nhựa đường hay trên bờ kè sông Seine”.
Hôm sau, tiền bạc đã dồn dập đổ về chỗ ông: tổng cộng có đến 500 triệu quan Pháp. 1 quan Pháp năm 1954 tương đương 0,1780 euro ngày nay. Vị chi 28 triệu euro. So với tình hình vật giá lúc đó thì đây là một số tiền khổng lồ! Chưa hết, cuộc đấu tranh của ông đã dẫn đến đạo luật cấm đuổi nhà vào mùa đông.
53 năm sau, hằng năm ông vẫn cùng với tổ chức của mình đưa ra bản báo cáo thường niên về tình trạng chỗ ở tồi tàn ở Pháp, làm cái công việc mà lẽ ra mọi chính phủ đều phải làm và làm cho tốt.
Từ vị linh mục, người kháng chiến, nhà chính khách...
Cuộc đời của ông đầy những biến cố song con người ông lại không đổi thay. Chào đời năm 1912 và lớn lên trong một gia đình phong lưu, song ông đã sớm tham gia một hội bạn chuyên đi hớt tóc, cạo râu miễn phí, tất nhiên cho người nghèo, và mê đi tu. Phải đợi đến 16 tuổi rưỡi cho đủ chín chắn, ông mới được nhập dòng. 19 tuổi mặc áo dòng Phanxicô xong, ông hiến ngay phần thừa kế cho các tổ chức từ thiện.
26 tuổi thụ phong linh mục, qua năm sau, đáp lời sông núi ông nhập ngũ chống phát xít Đức. Nước Pháp thất thủ, bị xâm lăng, ông tham gia kháng chiến, lấy bí danh là “cha Pierre”. Năm 1942, ông tổ chức cho vợ chồng người em trai út của tướng De Gaulle vượt biên sang Thụy Sĩ. Đến năm 1944, ông bị bắt ở dãy núi Pyrenées, song trốn ngục chạy sang Tây Ban Nha, rồi sang Angeria gia nhập lực lượng của tướng De Gaulle.
Sau chiến tranh, ông ra ứng cử dân biểu, tham gia hạ viện đồng thời thành lập “Hội bạn Emmaus” qui tụ những người hành nghề «ve chai» chuyển ngành thành thợ hồ xây dựng nhà ở cho người vô gia cư. Sau này, «Hội bạn Emmaus » trở thành một hội từ thiện vì người nghèo. Hội này gây quĩ bằng cách đi lục thùng rác, nhặt nhạnh bất cứ gì có thể bán lại được (hàng «sida» theo cách nói ở VN).
Cách làm từ thiện này vẫn còn tiếp tục cho đến nay, khác chăng là thay vì bới rác thì tiếp nhận phẩm vật, bán trong những «cửa hàng tình thương», những tặng vật giá trị được đem bán đấu giá. Các «cộng đồng Emmaus» sau này được thành lập ở 41 nước. Đó không phải là những tu hội mà là những tập hợp của những «người đời bình thường». Năm 1990, bộ phim Mùa hè 1954 về quãng đời hoạt động này của ông cùng các bạn Emmaus ra mắt Hollywood.
Tiếng tăm của ông vượt ra khỏi biên giới nước Pháp. Năm 1955, ông nổi tiếng đến mức được mời sang Mỹ, gặp Tổng thống Eisenhower tại Nhà Trắng. Ông tặng nhà lãnh đạo này quyển Những người bán ve chai Emmaus. Năm đó, quốc vương Maroc mời ông sang tư vấn bài toán nhà ở nông thôn cho người nghèo để giải quyết vấn nạn nhà ổ chuột. Năm 1956, ông sang Ấn Độ gặp Thủ tướng Nehru và nhà cải cách Vinoba Vabe để hậu thuẫn cuộc cách mạng nông nghiệp phi bạo động ở đây. Những năm 1958-1959 là giai đoạn ông dấn thân ở Nam Mỹ. Năm 1958, ông giúp Bộ Giáo dục Peru phát triển mạng lưới giáo dục cho người nghèo. Từ Peru ông sang Colombia hỗ trợ phong trào linh mục -thợ ở đây. Năm 1959, ông sang Ecuador yêu cầu thôi xây những ngôi nhà thờ nguy nga trong những khu phố bần hàn.
Năm 1959, ông thành lập tại đất nước Libăng, một đất nước chia rẽ tôn giáo «bẩm sinh», một cộng đồng Emmaus đa tôn giáo do một giáo sĩ Hồi giáo Sunni, một tổng giám mục Thiên Chúa giáo, và một nhà văn Thiên Chúa giáo phái maronite cùng gầy dựng.
Năm 1985, ông cùng với nghệ sĩ Coluche tổ chức mạng lưới «quán cơm tình thương» ở Pháp. Năm 1988, ông gặp đại diện IMF để vận động cho việc giải quyết nợ nần của các nước thuộc Thế giới thứ ba...
Không chỉ quyên góp, ông còn đứng ra bảo vệ những người vô gia cư chiếm ngụ chỗ ở. Năm ngoái đây thôi, ông còn gặp tTng thống Chirac để bàn về một giải pháp cho người bị trục xuất nhà ở Cachan.
Chỗ ở, đó là một vấn đề của công lý
Cuộc chiến vì những người không nhà không cửa từ hơn nửa thế kỷ qua của ông vẫn tiếp tục sau khi ông mất. Đơn giản là vì người nghèo của năm 2007 vẫn đầy dẫy như vào mùa đông 1954, như có thể thấy trong “Báo cáo về chỗ ở tồi tàn năm 2006”: “Giới trung lưu thì bị lừa bịp, giới bình dân thì bị lãng quên. Tình trạng suy thoái chỗ ở này trên toàn cục đã gây ra những tác động tàn phá nơi những người ít được bảo vệ nhất”.
Có thể hiểu câu này như sau: các “con cá mập địa ốc” xây nhà bán với giá “móc túi”, người dành dụm chút tiền cứ thế mà bị “cắt cổ” trong khi người nghèo thì vô phương, chẳng ông “nhà nước”, “con cá mập địa ốc” nào ngó ngàng đến. Người ta còn mải mê với những dự án cao ốc cao cấp, resort hái ra vàng kia kìa, chứ nhà ở cho người cùng đinh thì nước nôi gì!
Thông điệp của linh mục Pierre là gì? Chỗ ở, kể cả “chỗ ở xã hội” (nhà rẻ tiền) không chỉ là sự ban ơn cho người nghèo, mà là cái phao cứu hộ cho mọi chính phủ: “Không có một ý muốn chính trị mạnh mẽ, không có thêm phương tiện, sẽ là ảo tưởng nếu nghĩ rằng sẽ giải quyết được vấn đề khủng hoảng ngoại ô cũng như khủng hoảng chỗ ở” (Báo cáo 2006). Một thông điệp khác của Báo cáo 2006: giới trẻ vào đời kiếm được công ăn việc làm đã khó, có được chỗ ở càng khó hơn; không lo cho họ sẽ loạn. Cuối năm 2005, nước Pháp - ngoại ô đã rung chuyển vì những vụ đốt phá kéo dài.
DANH ĐỨC (TUỔITRẺ Online)

Tuesday, December 19, 2006

Báo Time: Người của năm 2006 là Bạn, Người Sử Dụng WWW


NEW YORK – Chúc mừng BẠN, Bìa của Tuần san Time năm nay đã chọn Bạn là “Người của Năm 2006”.

Theo truyền thống vào ngày cuối mỗi năm báo Time chọn một người vinh danh về thành tích trổi vượt vì có sức thay đổi hàng triệu người trên thế giới. Người này có thể là cá nhân hay một tập đoàn.

Thế nhưng năm nay, lần đầu tiên đã không chọn một cá nhân hay tập đoàn nào để vinh danh mà trên trang bìa chỉ để một hình máy computer có màn hình trống và đề tên Anh, Bạn.

Báo Time viết rằng trong tình hình thay đổi về kĩ thuật ngày nay thì người thắng cuộc chính là các công dân của nền dân chủ mới về thuật điện toán, là mỗi người hay bất cứ ai sử dụng hay tạo nên nội dung của trang Web toàn cầu World Wide Web.

"Nếu bạn chọn một cá nhân, bạn sẽ phải chứng minh người đó ảnh hưởng từng triệu người, nhưng nếu bạn chọn cả từng triệu người, bạn không cần phải bình luận dẫn giải gì cho bất cứ ai”, ông Richard Stengel người trách nhiệm chủ bút của Time tuyên bố như vậy.

Trong nội dung tuần san Time phát hành vào ngày mai thứ Hai 19.12.2006 cũng đặc biệt kể tên 26 người có tầm cỡ ảnh hưởng lớn như: Đức Giáo hoàng Benêdictô XVI, bộ ba Hoa Kỳ: Tổng thống Bush, phó TT Dick Cheney và cựu Bộ trưởng quân sự Donald Rumsfeld và nhà độc tài Bắc Hàn Kim Joing II, v.v…

Ông Stengel cũng tiết lộ rằng có lúc báo Time đã định chọn tổng thống Iran là Mahmoud Ahmadinejad, nhưng rồi lại thôi, vì thấy có gì đó không ổn.

Đây là lần đầu tiên không chọn ai cả, tuy nhiên trong quá khứ cũng có những trường hợp khá khác biệt như năm 1966 chọn “thế hệ 25 tuổi trở xuống”; năm 1975 chọn “Phụ nữ Hoa Kỳ”; và năm 1982 “chiếc máy computer” được chọn.

Ông Stengel nhận định rằng: “Tôi luôn thích khi có ai đó được chọn, tôi con người có xương thịt hơn là chiếc máy computer hay gì khác. Tuy nhiên năm nay chúng tôi thấy không thấy có ai bao gồm được hết hiện tượng này”.

Năm vừa qua, Time chọn vợ chồng Bill và Melinda Gates cùng với sao nhạc rock là Bono, vì họ đóng góp vào công việc từ thiện bác ái cũng như hoạt động tích cực nhằm xóa đói giảm nghèo và thăng tiến tình trạng sức khoẻ dân chúng trên thế giới.

LM Trần Công Nghị (VietCatholicNews)

Friday, December 15, 2006

Cà phê sáng

Nhà tôi cạnh khu công nghiệp. Đối diện có quán cà phê bình dân, mái lá đơn sơ nhưng khách ra vào nườm nượp. Có rất nhiều người tới đây uống cà phê, tán gẫu từ sáng tới chiều.
Riêng đám bạn của tôi lại thích ngồi uống cà phê sáng để ngắm nhìn công nhân nữ đi làm, bàn tán xì xầm, đôi lúc đưa ra lời trêu chọc rồi cười khoái chí. Tôi cũng cười theo cho qua chuyện.
Rồi một ngày vô tình tôi lẫn vào cái thói quen thường nhật ấy. Cũng vào quán ngồi trước ly cà phê đen, tôi chú ý lắng nghe xung quanh và nhìn ra đường phố. Đám cò nhà đất ngồi gần bên cứ kỳ kèo trả giá với khách, những lời rao bán đất có vị trí đẹp ở chỗ này chỗ kia rôm rả bên tai. Cách chỗ tôi ngồi không xa là chú Hai - người cùng xóm - vừa uống từng ngụm cà phê vừa than phiền với ông bạn già về lòng hiếu thảo của con cháu bây giờ sao nhẹ quá. Nghe đâu thằng cháu đích tôn của dì Tư hỗn hào với cha nó cũng vì chuyện chia gia tài...
Cũng như bao lần, công nhân nữ đi làm dập dìu qua quán. Thằng bạn ngồi cạnh tôi lại tiếp tục những câu chọc ghẹo vô duyên. Tôi nhìn những cô gái cao cao, xinh xinh mà cậu bạn hào hứng chỉ, thấy hiện lên vẻ mệt mỏi, chắc vì đêm qua họ làm tăng ca. Tôi cũng thấy nỗi lo lắng hiện lên trong ánh mắt và dáng đi của họ, chắc họ đang vội vàng đi làm mong kiếm tiền gửi về quê sắm tết. Có lẽ công việc bận rộn từ sáng tới tối không cho họ thời gian để đọc một dòng tin trên báo, không có thời gian để mơ mộng yêu đương và quán cà phê này liệu có lần nào họ ghé vào ngồi nhâm nhi ly cà phê để “giết thời gian” như mấy đứa chúng tôi?
Đào Văn Đạt _ Người Lao Động

Thursday, December 14, 2006

Điều gì khiến bạn hạnh phúc?

Bạn cảm thấy hạnh phúc khi ngắm nhìn nụ cười trẻ thơ, lúc tham gia các trò chơi đầy hào hứng, mạo hiểm hay có thật nhiều tiền để làm mọi thứ mình muốn?
Bài trắc nghiệm dưới đây giúp bạn hiểu thêm về bản thân và biết làm thế nào để cuộc sống đẹp hơn nữa.
1. Với bạn, điều tốt đẹp nhất có thể xảy ra trong cuộc đời là:
a. Yêu say đắm.
b. Lập gia đình.

c. Thành công trong nghề nghiệp.

d. Thực hiện những ước mơ ngông cuồng nhất của thời thiếu niên.
2. Theo ý bạn, tại sao người ta hào hiệp?
a. Để giảm bớt phần nào sự khốn cùng trên thế gian.

b. Đơn giản chỉ là để làm vui lòng người khác.

c. Để cảm thấy lương tâm thanh thản. d. Để được giúp đỡ lại.
3. Bạn có thể không chịu nổi nếu bị thất vọng:
a. Về cha mẹ mình.

b. Về bạn bè thân.

c. Về nhân loại.

d. Về chính mình.
5. Theo bạn, lý do gì khiến người ta có con cái?
a. Mong muốn cụ thể hoá tình yêu với người bạn đời.

b. Chả có lý do gì, một bản năng không thể kiểm soát được.

c. Mong muốn cảm thấy mình trở thành người lớn.

d. Mong muốn được truyền lại những giá trị mình đã nhận được.
6. Phương thuốc chữa buồn phiền của bạn:
a. Xem phim hoạt hình mà bạn yêu thích lúc nhỏ.

b. Ăn một miếng bít tết to.

c. Thể hiện mạnh mẽ sự bực tức và phật ý của bạn.

d. Hát một bài hát vui.
7. Phẩm chất mà bạn muốn truyền cho con mình?
a. Biết lắng nghe người khác mà không phán xét họ.

b. Biết nhìn sự việc với óc hài hước.

c. Biết làm rõ giá trị bản thân.

d. Biết chấp nhận những giới hạn của mình mà không tự hạ thấp bản thân.
8. Để làm dịu cơn stress, bạn thường:
a. Gọi điện thoại cho một người bạn để tâm sự.

b. Xem những nỗi buồn khổ của mình là chuyện nhỏ.

c. Tự yêu chiều mình như đi làm tóc, mua sắm, xem phim.

d. Chơi thể thao hoặc một sở thích của mình.
9. Khẩu hiệu của bạn là:
a. Yêu thương chỉ có thể là niềm vui và hạnh phúc. Nếu không, đó không phải là tình yêu (Jean Gastaldi).

b. Hạnh phúc là có tiền, được ăn ngon, có sức khoẻ (Jean-Jacques Rouseau).

c. Chỉ có người hạnh phúc mới có thể mang lại hạnh phúc đến cho mọi người quanh mình (Paulo Coelho).

d. Nếu người ta xây một ngôi nhà hạnh phúc thì căn phòng lớn nhất sẽ là căn phòng chờ (Jules Renard).
10. Bạn không chịu được những người:
a. Càu nhàu và chỉ trích mà không đưa được ý kiến gì khác.

b. Muốn chế ngự mọi thứ, kiểm soát mọi thứ, không để đất cho ai cả.

c. Luôn ganh ghét, đố kỵ.

d. Với cao, không biết lượng sức mình.
11. Bạn nghĩ thế nào về câu châm ngôn: Tiền bạc không mang lại hạnh phúc?
a. Không đúng. Sự sung túc về vật chất đảm bảo cho ta không thiếu thốn và giúp ta có được sự yên ổn tinh thần đáng kể.

b. Tiền bạc góp phần làm nên hạnh phúc. Nhờ có nó mà ta có thể sống theo ý muốn, đi du lịch, tự chủ về mọi thứ.

d. Có thể tiền không mang lại hạnh phúc cho người giàu nhưng lại giúp người nghèo sung sướng.
12. Triết lý của bạn về sống hạnh phúc:
a. Tự nhủ mỗi sáng thức dậy: Tôi sẽ làm cho ai vui hôm nay?

b. Hít thật sâu, cảm thấy mình đang tồn tại, đơn giản chỉ có vậy.

c. Mỗi sáng đều cảm thấy mình hạnh phúc.

d. Biết nhìn cuộc sống ở khía cạnh tốt đẹp, vì cuối cùng thì mọi việc đều đâu vào đấy.
13. Những kỳ nghỉ mơ ước của bạn như thế nào?
a. Thuê một căn nhà lớn ở bờ biển cùng với bạn bè.

b. Khởi hành không có hành trình chính xác, dừng lại nơi nào bạn thấy thích.

c. Mười lăm ngày ở khu an dưỡng hạng sang.

d. Nhảy dây, lướt sóng, lặn biển, phấn khích và đầy cảm giác.
14. Hình ảnh biểu tượng cho phần thưởng đẹp nhất:
a. Nụ cười của trẻ sơ sinh được bú mẹ no nê và ngủ yên lành.

b. Một con mèo cuộn mình khi được vuốt ve.

c. Tấm vé số trúng giải đặc biệt.

d. Một nhà thể thao và đạt được một kỳ tích mới.
Giải đáp
Đa số a
- hạnh phúc của bạn đến qua hạnh phúc của người khác. Cuộc sống của bạn chỉ đẹp khi có mọi người xung quanh, nhất là gia đình. Bạn thích chia sẻ niềm vui với bạn bè. Giàu lòng vị tha và nhân ái, rất sợ cô đơn là tính cách của bạn. Điều bạn cần lưu ý là nên nghĩ đến bản thân nhiều hơn một chút.
Đa số b - bạn cóp nhặt hạnh phúc từ những điều đơn giản hằng ngày. Bạn hiểu rằng hạnh phúc không kéo dài mãi nên biết tận hưởng mọi niềm vui, dù nhỏ, trong tầm tay mình. Chia sẻ quan niệm về hạnh phúc bình dị của mình với mọi người xung quanh, bạn sẽ mang lại cho họ món quà tuyệt diệu.
Đa số c - ưu tiên cho cảm xúc bản thân. Với quan niệm mình có hạnh phúc thì mới mang lại hạnh phúc cho mọi người, bạn biết chăm sóc bản thân, sống lạc quan. Tất nhiên, không có gì xấu khi làm những điều tốt cho mình nhưng cũng nên lắng nghe cảm xúc, nhu cầu của người khác nhiều hơn, nếu không bạn có thể trở thành người sống ích kỷ.
Đa số d - hạnh phúc với bạn là vượt qua chính mình. Bạn luôn muốn tiến lên cao hơn, xa hơn, mạnh mẽ hơn. Với bạn, hạnh phúc là làm chủ cuộc sống, số phận của mình. Và điều đó đã giúp bạn thành công, khiến may mắn mỉm cười với bạn. Bạn cần sự khen ngợi, động viên và thành công để cảm thấy mình đang sống. Nhưng bạn đừng quên rằng, hạnh phúc còn có ở những điều rất đơn giản: một cảnh đẹp, một món ngon, một nụ cười. Hãy tập nghĩ đến những điều đó một chút, bạn sẽ thấy dễ chịu hơn.
Theo Phụ nữ

Wednesday, December 13, 2006

Cơn lốc phá thai lớn tháng ở trẻ vị thành niên

Chỉ trong 9 tháng đầu năm 2006, riêng khoa Điều trị theo yêu cầu, Bệnh viện Phụ sản Trung ương đã tiếp nhận gần 600 trường hợp nạo phá thai. Điều đáng báo động là tuổi của người đi phá thai ngày càng trẻ, chủ yếu nằm trong khoảng 14-22 tuổi. Rất nhiều em bỏ thai khi đã lớn với lý do… không biết có từ bao giờ!

Nỗi ám ảnh của bác sĩ phụ sản

Theo BS Phan Văn Quý, Trưởng khoa Điều trị của Bệnh viện Phụ sản Trung ương, phần lớn những trường hợp đến đây xin phá thai đều chưa có gia đình, thậm chí có rất nhiều em đang ở tuổi vị thành niên. Họ đến bệnh viện với mong muốn khẩn thiết được rũ bỏ “của nợ” đang ngày càng lớn trong cơ thể mình.

Bao nhiêu trường hợp là bấy nhiêu hoàn cảnh éo le. Có cô bị người yêu ruồng rẫy, có trường hợp lại đang là học sinh, nuôi thân chẳng nổi huống hồ… Và có một điều chung là tất cả trong số họ đều không mong được làm mẹ trong thời điểm đó. Họ quyết tâm rũ bỏ thiên chức ấy dù đã được bác sĩ tư vấn là khi thai đã to mà xử lý sẽ rất nguy hiểm, thậm chí đe doạ đến tính mạng.

Ông Quý cho biết, theo Chuẩn Quốc gia về các dịch vụ chăm sóc sức khoẻ sinh sản do Bộ Y tế ban hành, các cơ sở y tế có đủ điều kiện về chuyên môn và trang thiết bị chỉ được phép phá thai đến 22 tuần tuổi. Nhưng trên thực tế, ngoài những trường hợp đặc biệt phải nhận phá ở tuổi thai lớn hơn 22 tuần như: người mang thai ở tuổi vị thành niên, những người bị bệnh không may có thai ngoài ý muốn, bệnh nhân tâm thần, bị cưỡng hiếp, thai dị dạng… Bệnh viện Phụ sản Trung ương vẫn phải chấp nhận phá thai lớn đang phát triển hoàn toàn bình thường cho thai phụ sau 23 tuần tuổi, sau khi đã cố gắng tư vấn.

Về vấn đề này, Phó giám đốc Bệnh viện Phụ sản Trung ương - TS. Nguyễn Đức Hinh lý giải thêm: “Là bệnh viện tuyến Trung ương chuyên về sản khoa nên thường xuyên phải tiếp nhận những trường hợp phá thai lớn ở các cơ sở y tế tư nhân hoặc tuyến dưới chuyển lên do bị tai biến như thủng tử cung, nhiễm trùng máu… để cấp cứu, điều trị. Đến khi ấy, hầu hết tính mạng người bệnh đều đã “ngàn cân treo sợi tóc”. Lúc này các bác sĩ chỉ còn phương án loại bỏ thai nhi để cứu sản phụ.

Nếu căn cứ theo quy định của Bộ Y tế thì bệnh viện và bác sỹ chúng tôi biết là vi phạm, nhưng vì tính mạng người bệnh nên đành phải chấp nhận dù hầu hết các bác sỹ ở đây đều không muốn làm công việc này vì nỗi ám ảnh nghề nghiệp.

Rất nhiều đồng nghiệp tâm sự, hằng ngày phải chứng kiến cảnh đứa trẻ có đủ hình hài phát triển hoàn toàn khoẻ mạnh, bị các thiết bị y tế sắc lạnh lôi ra khỏi người mẹ, ai cũng đau lòng. Lại có trường hợp thai nhi ra khỏi bụng mẹ vẫn còn cử động hoặc khóc được. Với những đứa trẻ xấu số ấy, các bác sỹ vẫn chăm sóc, cắt rốn và quấn tã, chuyển các cháu sang khoa sơ sinh, dẫu biết rằng các cháu rồi cũng sẽ chết vì thiếu tháng”.

BS Quý tâm sự, là những người trực tiếp tiếp nhận, khám và tư vấn cho thai phụ, các bác sỹ rất bức xúc trước sự thiếu hụt kiến thức về sức khoẻ sinh sản, an toàn tình dục, lối sống buông thả, thiếu đạo đức và coi thường tính mạng của không ít thanh niên hiện nay.

“Rất nhiều lần chúng tôi muốn từ chối “giải quyết” cho những trường hợp thai quá lớn nhưng lại nhận được những giọt nước mắt và sự van xin của chính bố mẹ cô gái “dại dột” đó. Hơn thế nữa, các bác sĩ sợ nhất là họ sẽ tìm đến những cơ sở tư nhân không đủ trình độ và thiết bị y tế và chuyện gặp tai biến rất dễ xảy ra nên đành phải làm”.

Những “khách quen” của bệnh viện phụ sản

Trong vài năm trở lại đây, số ca nạo phá thai khi đã trên 20 tuần tuổi đang ngày càng tăng cao, chiếm tỷ lệ không nhỏ trong những số này là những cô gái có tuổi đời từ 18-22. Không ít người trong số họ coi chuyện nạo phá thai là điều “bình thường”.

Trường hợp của N.T.L (Hà Nội) là một ví dụ. Mới chỉ 16 tuổi nhưng trong vòng gần 2 năm, cô gái này đã đến bệnh viện đăng ký phá thai tới… 5 lần. Gần đây lại thấy L. vác cái bụng 24 tuần tuổi đến xin “giải quyết”. Các bác sĩ ở đây đã từ chối với lý do thai quá lớn và số lần nạo phá thai của cô quá dày. Tuy nhiên cô gái này vẫn quyết tâm chối bỏ trách nhiệm làm mẹ vì lý do hai cậu bạn trai cô đang quan hệ không ai thừa nhận là tác giả của bào thai ấy và bản thân cô không thể làm mẹ khi vẫn phải xin bố mẹ từng đồng quà sáng!

TS Huỳnh Văn Sơn, chuyên gia tư vấn tâm lý về sức khoẻ sinh sản và tình dục cho thanh thiếu nhi cho biết: Anh và đồng nghiệp đã gặp rất nhiều ca tư vấn ấn tượng khó phai, trong đó có câu chuyện đau lòng của một nữ sinh tên Ngọc Ch, sinh viên năm thứ nhất của một trường ĐH lớn ở Hà Nội.

Trong một lần dự tiệc chia tay một bạn trai lên đường đi du học. Ch cùng bạn trai và nhóm bạn gặp nhau tại một quán karaole khá lãng mạn. Sau khi khi “hết lòng” chúc bạn lên đường may mắn bằng hai chai rượu mạnh cô đã sau mèm và không biết gì nữa. Ch tỉnh dậy lúc 4 giờ sáng và bàng hoàng và đau đớn nhận ra mình đã mất đi đời con gái bên cạnh năm cậu bạn trai không mảnh vải che thân.

Nỗi đau không dừng lại ở đó khi 4 tháng sau, Ch mới biết mình có thai. Cô đã đi gặp chuyên gia tư vấn và nhận được lời khuyên không nên bỏ thai vì nó đã quá lớn và sẽ đe doạ đến tính mạng của người mẹ.

Sau nửa tháng suy nghĩ, Ch vẫn quyết định đi phá thai. Cô nghe theo lời “tiếp thị” của một người đạp xích lô tìm đến một nơi phá thai “an toàn và bí mật”. Sau khi đi qua không biết bao ngõ ngách Ch đã gặp một bác sĩ tư nhân. Ông này gây mê cho co bằng một chiếc khăn trắng. Cô mơ cảm nhận rằng người ta đã dùng một vật gì đó nhọn, dài như chiếc tăm xe đạp để “giải quyết”.

Trong nỗi đau đớn tột cùng về thể xác, Ch đã ngất lịm hẳn và tỉnh dậy ở một bệnh viện lớn. Nỗi đau này chưa dứt thì nỗi kinh hoàng khác lại ập đến, cô được bác sĩ ở đây cho biết mình vừa bị băng huyết và từ giờ trở đi không thể có con được nữa!

Theo bác sỹ Nguyễn Duy Ánh, Phó Giám đốc Bệnh viện Phụ sản Hà Nội, tình trạng nạo phá thai ở lứa tuổi teen hiện nay rất đáng báo động. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên.

Một là các em đang bị cuốn theo lối sống thực dụng mà họ hãnh diện cho rằng đó là cách sống “thời thượng”. Bên cạnh đó, một bộ phận không nhỏ các bạn trẻ lại quan hệ tình dục chỉ vì tò mò mà không hề biết chút gì về kiến thức an toàn tình dục.

“Có không ít em gái sau khi được bố mẹ dẫn đi phá thai khi đã 5- 6 tháng tuổi đã trở nên hoảng loạn hoặc trầm uất do phải chịu cú sốc quá lớn về tâm lý và nỗi đau tột cùng về thể xác!” - bác sỹ Ánh xót xa.

Thanh Trầm _ DÂNTRÍ

Tuesday, December 12, 2006

Con đường nào ta đi?

Mỗi tháng hàng ngàn người chết vì tai nạn trên những con đường. Con số đó vẫn tiếp tục gia tăng, cả về số lượng lẫn kiểu tai nạn. Nhiều chỉ thị được ban hành từ cấp chính phủ cho đến cấp địa phương.
Nhiều tiền bạc đã được đổ ra để mua sắm xe, máy bắn tốc độ... Nhiều lái xe đã bỏ nghề vì bị thu bằng lái... Thế nhưng, vấn đề xem ra vẫn không được cải thiện, không thấy có chiều hướng tốt hơn. Vì sao? Ách tắc ở chỗ nào?
Con đường: để giao thông hay giao tiếp?
- Đường Trường Sơn chưa làm xong, vài trăm điểm dân cư đã áp sát vào.
- Tất cả các cung đường quốc lộ vòng tránh qua các thành phố, thị trấn, thị xã... dần dần đều đã được đặt bảng báo hiệu là đường nội thị, nội thành.
1. Lằn đường đang đi thẳng đột nhiên bị lạc vào tuyến phải rẽ trái2. Lằn ranh phân định tuyến rẽ trái, phải là đường kẻ liên tục, tuyệt đối không được vượt qua 3. Đèn tín hiệu rẽ trái phải đặt ngay trên tuyến rẽ, vị trí này không quan sát được
- Các khu dân cư bám dọc theo quốc lộ trải dài ra mỗi ngày. Với 300km, tuyến đường Sài Gòn - Đà Lạt chỉ còn chừng 15% đường là không đi qua các khu dân cư. Các khoảng trống hiếm hoi này chủ yếu ở vị trí các đèo như đèo Chuối, đèo Bảo Lộc, đèo Prenn... Quốc lộ 5 Gia Lâm - Hải Phòng được xem như một tấm thảm đỏ, là cánh cổng mời gọi các nhà đầu tư công nghiệp đến Hưng Yên, Hải Dương... và một tấm thảm đỏ tương tự như thế với giá hơn 10.000 tỉ đồng nay mai sẽ được trải song song!
- Nhà đầu tư làm đường tính toán chuyện thu phí; chính quyền địa phương tính toán chuyện phân lô bán đất; dân chúng cắm dùi xí chỗ mở hàng quán, nhà nghỉ; các PMU của Bộ Giao thông vận tải có việc làm... Ai cũng có phần, ai cũng có cách thu lợi từ mặt tiền con đường tạo ra... Và cái mặt tiền đường trở thành mối quan tâm hàng đầu và làm người ta quên mất cái mục đích chính và tự thân của mỗi con đường là nhằm để giao thông chứ không phải để giao tiếp!
Quốc lộ là phương tiện và tài sản cấp quốc gia, nhưng dường như được các cấp địa phương xem như là một thứ phúc lợi của riêng, tùy nghi sử dụng và khai thác bởi cho rằng quốc lộ, tỉnh lộ, hương lộ... lộ nào chẳng là lộ!
Phát triển đường sá hay phát triển giao thông?
Đây là con đường nội thành của TP Biên Hòa, nơi các máy bắn tốc độ được thu hồi vốn rất nhanh!
Những năm qua, nhiều con đường đã được đầu tư xây dựng theo nhiều cấp độ khác nhau từ trung ương đến địa phương, tựu trung đều có mẫu số chung là vốn đầu tư thường được tính trên đơn vị ngàn tỉ đồng. Nhiều con đường thênh thang giữa các tỉnh lỵ như là hình ảnh biểu trưng đánh dấu một thời kỳ phát triển xán lạn.
Nhiều con đường ven biển thơ mộng, thơ mộng nhờ yên ả không có xe cộ làm ồn... Con đường trở thành những điểm nhấn quan trọng trong các báo cáo về tốc độ phát triển hạ tầng quốc gia. Thế nhưng, loại phát triển với vốn đầu tư khổng lồ này có được thật sự xem trọng về mục đích và ý nghĩa của nó ngay từ khâu thiết kế cho đến vận hành không?
- Ngay cửa ngõ Sài Gòn, chúng ta có một cung đường từ cầu Điện Biên Phủ đến cầu Sài Gòn rất hoành tráng, nhưng việc phân luồng, việc đặt các biển báo, đèn tín hiệu xem ra rất luộm thuộm và vi phạm nhiều nguyên tắc tổ chức giao thông tối thiểu. Ngày cũng như đêm, bao nhiêu là xe cộ phải dừng chờ đèn xanh trước con đường hầu như vắng tanh rẽ vào khu công nghệ cao...
- Hầu hết ranh giới khu dân cư với biển báo hạn chế tốc độ được đặt theo địa giới hành chính một cách máy móc và ngô nghê. Nhiều biển báo được đặt cách nơi thật sự có người ở hàng 6-7km. Cung đường thênh thang từ ngã ba Vũng Tàu đến Tam Hiệp được qui định là đường nội thị thành phố Biên Hòa. Tại Hố Nai, nơi cắm biển báo hết thành phố Biên Hòa, nhà cửa hai bên đường vẫn còn dày đặc...
- Hầu hết các đoạn đường đi qua các khu dân cư (có biển báo hẳn hoi) đều không có lấy một tấc vỉa hè. Khách bộ hành, trẻ em đến trường ngày hai bữa nắng mưa đều phải lội xuống lòng đường phó mặc cho sự may rủi.
- Các trạm thu phí phát hành vé với giá theo tải trọng tối đa, nhưng trên đường có vô số các cầu chỉ cho xe dưới 12 hoặc 14 tấn đi qua. Thế thì các xe tải nặng, xe kéo container đi đàng nào để khỏi vi phạm?
- Trên các con đường đèo dốc chật hẹp, lơ mơ là lọt bánh xe xuống mương thoát nước như chơi vì làm gì có lề chặn.
...
Hiệu quả sử dụng những con đường (giao thông thông suốt, đảm bảo tốc độ theo thiết kế...) chẳng được ai quan tâm. Các nhà quản lý giao thông công chính chỉ cần thủ sẵn một số biển hạn chế tốc độ, một số biển “Nơi đây thường xảy ra tai nạn”... để cần đâu thì cắm đó. Còn người dân nếu có nhu cầu thì cứ việc tiếp tục xây lên những chiếc miếu thờ... còn rất nhiều chỗ, lo gì!
Ai lo?
Còn lạ gì những cảnh như thế này ven các quốc lộ? (ảnh chụp tại Hố Nai - quốc lộ 1A và Phương Lâm - quốc lộ 20)
Những con đường luôn bị thắt cổ chai: chợ thường xuyên, chợ đột xuất tràn lên mặt đường. Gia súc nghênh ngang không cần biết đâu là mặt đường đâu là mặt ruộng. Hàng quán, quầy kệ, tủ sạp, bảng quảng cáo cứ nhích dần lên mặt đường. Chiếm hết nửa đường đám tang cứ rề rà đánh trống thổi kèn mặc kệ thiên hạ, rồi thì rải giấy trắng cả đường...
Thanh tra giao thông làm gì, cảnh sát giao thông làm gì? - Việc thông quan những con đường, dọn dẹp những chướng ngại gây nguy hiểm trên đường... dường như không phải là công việc của họ. Có lẽ Luật giao thông chỉ tồn tại trong ý nghĩ của họ là ghi cho được nhiều giấy phạt, bắn thủng cho nhiều tấm giấy phép lái xe... Còn việc đường bị lấn chiếm, việc làm sao giữ cho xe cộ lưu thông được nhanh chóng và an toàn là việc của trời và trời kêu ai thì nấy dạ thôi!
Một sĩ quan cảnh sát cấp sở tâm sự rất chân tình: Chính phủ chỉ thị các tỉnh phải bằng mọi cách hạn chế tai nạn giao thông; chủ tịch tỉnh chỉ thị xuống sở công an; sở công an triển khai xuống phòng CSGT; phòng CSGT lên kế hoạch mua sắm thêm phương tiện: xe pháo, máy bắn tốc độ đời mới..., lập thêm các đội tuần tra, tổ chức thêm các bộ phận xuống tận cấp huyện... và rồi sau cùng thì chỉ có cánh lái xe là lãnh đủ! Còn bảo vệ giao thông? - Giống như việc bảo vệ nhiều thứ khác: đó là nhiệm vụ của toàn dân! Ai không biết tự bảo vệ thì chết ráng chịu!
Phải làm sao?
Lộ giới là gì nhỉ? - Không phải là hàng hóa nhưng có thể mua được! (ảnh chụp trên xa lộ Hà Nội)
Nói một cách nào đó có khi bị gán cho cái tội là trứng mà đòi khôn hơn vịt, bao nhiêu là nhà nghiên cứu đầy kinh nghiệm, đầy học vị ở bộ lại phải cần đến ai đó chỉ bảo phải làm thế này thế kia? - Biết làm sao được!
Cần phải nhận thức đầy đủ rằng:
- Tiền đầu tư vào giao thông là tiền mồ hôi nước mắt, là chén cơm manh áo của người dân. Chính phủ quyết tâm, dân chúng đồng tình đó là thuận lợi. Vấn đề là cần phải có những tiêu chí cụ thể để bảo đảm đầu tư có hiệu quả, nghĩa là giao thông phải thông suốt, tốc độ giao thông phải tăng, độ an toàn phải cao.
- Luật giao thông nhằm mục đích chính là bảo vệ giao thông, bảo vệ những con đường một cách triệt để.
- Định nghĩa rõ ràng thế nào là quốc lộ, tỉnh lộ, hương lộ..., mỗi một cấp đường kèm theo những điều kiện quản lý và sử dụng tương hợp. Thí dụ: quốc lộ là hệ thống giao thông huyết mạch của quốc gia chủ yếu phục vụ vận chuyển đường dài với tốc độ cao. Cho nên những phương tiện không thích hợp với tiêu chí trên như xe công nông, xe máy... cần có lộ trình cụ thể để chấm dứt việc xuất hiện các loại phương tiện đó trên quốc lộ. Việc đấu nối các thành phần giao thông khác hoặc các cấu trúc xã hội vào quốc lộ phải thỏa mãn những điều kiện cụ thể với giải pháp đã tiên liệu.
- Việc đầu tư làm mới những con đường phải cân nhắc, so sánh với việc nâng cao hiệu suất sử dụng những con đường đã làm. Nếu không trả lại được cho những con đường sẵn có hiệu quả sử dụng thật sự của nó thì xây dựng thêm những con đường mới là điều cần nên xem xét ít nhất trên khía cạnh động cơ thật sự của việc đầu tư này.
- Bộ Giao thông vận tải chứ không phải ai khác phải chịu trách nhiệm về những con đường, ít nhất là các quốc lộ huyết mạch. Và cũng cần nhấn mạnh thêm: chịu trách nhiệm về quản lý và tổ chức giao thông là chính chứ không phải chỉ chăm lo cái tập đoàn xây dựng và các PMU của mình. Các bộ phải là cơ quan quản lý nhà nước thuần túy, nếu còn kèm theo là một tập đoàn kinh tế thì khó mà hi vọng được gì sẽ sáng sủa hơn!
Con đường nào ta đi? - Chắc chắn không phải trên con đường xô bồ loạn xị đầy rủi ro như hiện nay. Cần phải có những con đường minh bạch về thể chế trách nhiệm, và kiên quyết trước những sức ì cố hữu và những trở ngại không đáng có.
VÕ THÀNH LÂN _ TUỔITRẺ ONLINE

Monday, December 11, 2006

Về ý nghĩa cuộc sống

Đâu là ý nghĩa cuộc sống chúng ta, đâu là ý nghĩa cuộc sống của mọi sinh vật nói chung? Biết câu trả lời cho câu hỏi này, nghĩa là có đức tin tôn giáo. Bạn lại hỏi: Có nghĩa gì không khi đặt ra câu hỏi ấy?

Tôi trả lời: Kẻ nào thấy cuộc sống của mình và của đồng loại là vô nghĩa, kẻ đó không những chỉất hạnh mà còn hầu như không thể sống được.

Giá trị đích thực của một con người

Giá trị đích thực của một con người trước hết được xác định bởi: anh ta đã đạt đến chỗ giải phóng khỏi cái Tôi đến mức độ nào và theo nghĩa gì.

Về của cải

Tôi nghiệm thấy chắc chắn rằng, không của cải nào trên đời này có thể đưa nhân loại tiến lên được, ngay cả khi nó được trao vào tay những người tận tâm nhất. Chỉ có tấm gương của những nhân cách lớn và trong sạch mới dẫn đến những tư tưởng và hành động cao quý. Đồng tiền chỉư lợi và luôn mê hoặc sự lạm dụng. kích thích t

Ai có thể tưởng tượng ra Moses, Jesus hay Gandhi được trang bị bằng tải tiền của Carnegie hay không?

Cộng đồng và cá thể

Nếu chúng ta ngẫm nghĩ về cuộc đời và nỗ lực của mình, chúng ta sẽ sớm nhận ra rằng, hầu hết những hoạt động và mong muốn của chúng ta đều có quan hệ với sự tồn tại của người khác. Chúng ta nhận ra rằng, về bản chất giống loài, chúng ta cũng giống như những động vật sống theo bầy. Chúng ta ăn thức ăn người khác trồng, mặc quần áo người khác may, sống trong nhà người khác xây. Hầu hết những gì ta hiểu biết và tin tưởng đều do người khác bày cho ta thông qua một ngôn ngữ, mà ngôn ngữ cũng do những người khác tạo ra. Nếu không có ngôn ngữ, khả năng tưủa chúng ta sẽ rất hạn chế - chỉ tương đương với những động vật cao cấp; vì thế chúng ta phải thừa nhận rằng, để chúng ta hơn được động vật, trước hết chúng ta phải mang ơn vì được sống trong cộng đồng loài người. Một cá thể bị bỏ rơi một mình từ khi sinh ra sẽ có suy nghĩ và cảm nhận hoang dã như động vật, đến mức chúng ta khó mà tưởng tượng được. Vậy nên, căn cước và ý nghĩa tồn tại của một cá thể nằm ở chỗ, anh ta không hẳn là một sinh thể đơn lẻ mà là thành viên của một cộng đồng lớn của con người, cộng đồng dẫn dắt đời sống vật chất và tinh thần của anh ta từ khi sinh ra tới khi chết. duy c

Cái làm nên giá trị của một con người trong cộng đồng phụ thuộc trước hết vào việc những tình cảm, suy nghĩ và hành động của anh ta giúp ích được bao nhiêu cho sự tồn tại của người khác. Tùy theo thái độ của anh ta trong mối quan hệ này mà chúng ta đánh giá anh ta thuộc loại tốt hay xấu. Thoạt nhìn thì có vẻ là, chỉ duy những phẩm chất xã hội của một con người mới là chuẩn mực cho những đánh giá về anh ta.

Nhưng một quan niệm như vậy thật ra là không đúng. Dễ nhận thấy rằng, trải qua bao thế hệ, tất cảản vật chất, tinh thần và đạo đức mà chúng ta nhận được từ cộng đồng đã được tạo dựng bởi những cá thể sáng tạo đơn lẻ: người tìm ra cách dùng lửa, người tìm ra cách trồng trọt, và người phát minh ra đầu máy hơi nước. tài s

Chỉ cá thể đơn lẻ mới có thể tư duy và qua đó, tạo ra những giá trị mới cho xã hội, vâng, thậm chí đề ra những quy phạm đạo đức mới để đời sống cộng đồng hướng theo. Nếu không có những cá thể sáng tạo, suy nghĩ và phán xét độc lập, thì sự phát triển lên cao của xã hội là khó tưởng tượng; cũng như vậy, một cá thể đơn lẻ sẽ không thể phát triển nếu thiếu mảnh đất dinh dưỡng của cộng đồng.

Vâng, một cộng đồng lành mạnh là một cộng đồng gắn liền với tính độc lập của những cá thể cũng như với sự liên kết bên trong của xã hội. Có nhiều điểm đúng khi nói rằng, nền văn hóa Hy-Âu-Mỹặc biệt là cao trào văn hóa thời Phục hưng ở Ý - thời chấm dứt đêm trường trung cổ ởặt nền tảng trên sự giải phóng cá nhân và sự tách bạch một cách tương đối giữa cá nhân với cộng đồng. nói chung, đ châu Âu - đã đ

Bây giờ, hãy nhìn vào thời đại chúng ta đang sống! Cộng đồng được nhìn nhận ra sao, còn cá thểế nào? So với thời trước, mật độ dân số ở các nước văn minh hiện quá cao; châu Âu hôm nay chứa một lượng người lớn gấp ba lần cách đây một trăm năm. Nhưng tỉ lệ những người có tưất thủ lĩnh lại giảm sút. Chỉ có một số ít người, nhờ thành tựu của mình, nổi lên trước đám đông như một nhân cách. Ở một chừng mực nhất định, tổ chức đã thay thế thủ lĩnh, nhất là trong lĩnh vực kỹ thuật, song cũng đã có thể cảm thấy điều tương tự trong khoa học.
Đặc biệt nhạy cảm, sự thiếu hụt cá tính trong lĩnh vực nghệ thuật đang lộ rõ. Hội họa và âm nhạc xuống cấp trông thấy và đang đánh mất ghê gớm sự cộng hưởng trong công chúng. Trong chính trị, không chỉ thiếu người cầm lái mà sự độc lập tinh thần cũng như ý thức về lẽ phải của dân chúng cũng giảm sút khủng khiếp. Chế độ dân chủ nghị trường , chế độ vốn lấy sự độc lập nói trên làm điều kiện tiên quyết, đang bị chao đảo ở nhiều nơi; các chế độ độc tài xuất hiện và được dung dưỡng, bởi ý thức về danh dự và quyền cá nhân không còn đủ mạnh nữa. Chỉ trong hai tuần, vì báo chí, đám đông mù quáng ở một quốc gia nào đó có thể bị làm cho giận dữ và kích động đến nỗi những người đàn ông sẵn sàng khoác áo lính để đi giết người và bị giết vì những mục đích chẳng lấy gì làm cao quý của những thế lực nào đó. Nghĩa vụ quân sự với tôi là dấu hiệu nhục nhã nhất về sự thiếu hụt phẩm giá cá nhân, sự thiếu hụt mà vì nó, nhân loại văn minh của chúng ta đang quằn quại. Chẳng thế mà không thiếu những nhà tiên tri, những kẻ dự báo ngày tàn của nền văn minh chúng ta đang đến gần. Tôi không thuộc số những kẻ bi quan này; tôi tin vào một tương lai tốt đẹp hơn. Ở đây tôi muốn biện giải cho lòng tin ấy một cách ngắn gọn: thì th ch

Theo ý kiến của tôi, những biểu hiện suy tàn hiện nay bắt nguồn từ chỗ: sự phát triển về kinh tế và kỹ thuật đã khiến cho cuộc đấu tranh sinh tồn của con người càng thêm gay gắt, vì thế, sự phát triển tự do của cá nhân bị tổn hại nặng nề. Nhưng mặt khác, kỹ thuật phát triển lại giúp cá nhân ngày càng phải lao động ít hơn mà vẫn thỏa mãn được các nhu cầu chung. Việc phân công lao động có kế hoạch đang ngày càng trở nên một đòi hỏi cấp thiết, và việc phân công này sẽ mang lại sự bảo đảm về vật chất cho từng cá thể. Sự bảo đảm này, cũng như sức lực và thời gian dư ra của các cá thể, sẽ là một lợi thế cho sự phát triển nhân cách. Cộng đồng nhờ thế sẽ khỏe mạnh trởại, và chúng ta hãy hy vọng rằng, các sử gia tương lai sẽ nhìn những biểu hiện bệnh tật của thời đại chúng ta như chứng cảm cúm của trẻ con , chứng cảm cúm của một nhân loại đang vươn mình lên cao - mà tất cả chẳng qua cũng do tốc độ chuyển đổi quá nhanh mà ra. l

ALBERT EINSTEIN _ TUỔITRẺ ONLINE

Wednesday, December 06, 2006

Storm DURIAN...

"16h chiều nay, Dec 12.2006, bão Durian đã rời đất liền ra biển Tây, có thể nhắm đến đảo Phú Quốc và Thổ Chu. Chỉ trong vòng 17 tiếng quần thảo, bão đã cướp đi ít nhất 50 sinh mạng, làm mất tích 19 người, giật sập gần 20.000 căn nhà. Đây vẫn chưa phải là con số cuối cùng bởi các địa phương đang tiếp tục được cập nhật..."

"Báo cáo nhanh của Ban chỉ đạo PCLB TƯ tính đến 20 giờ ngày 5-12 bão số 9 đã làm 50 người chết, 55 người mất tích, 409 người bị thương (164 người bị thương nặng). Tổng cộng đã có 119.314 nhà bị sập, đổ, tốc mái, 888 tàu thuyền bị chìm..."


Close

Đó là những thông tin mà các tờ báo đã đưa tin về cơn bão "kỳ quái" Durian. Bão - Storm, cái tên nghe quá quen thuộc chỉ trong mấy tháng qua... vì đã có ít nhất vài cơn bão đã nổi lên và "ghé thăm" nước ta cũng như các nước lân cận... Đối nỗi nghe nói có bão là người ta thấy lo lắng và nao lòng, chỉ biết đành chấp nhận những gì bão đến và gây ra, không gì chống đỡ nổi, giống kiểu Trời kêu ai nấy dạ vậy, bão đến thì chỉ biết vòng tay và đón nhận, thế thôi...

Cơn bão Durian lần này cũng vậy... Nghe dự đoán vùng nào Durian sẽ ghé thăm thì vùng đó vừa lo sợ vừa tìm cách đón nhận sao cho bớt thiệt hại nhất... ngoài ra không còn cách nào chống đỡ nó cả... Đêm qua nằm mà cứ thổn thức mãi, phần nghe ngóng bão, phần lo lo không sao ngủ dược... nghe tin bão suy yếu không ghé thăm trực tiếp Sàigòn nữa nhưng lòng vẫn cứ lo... Sáng sớm thức giấc nghe mưa tầm tã vẫn thấy bất an dù biết chắc Bão không còn nguy hại, đó chỉ là một trong những cơn mưa do ảnh hưởng mà thôi... Rồi một ngày mới sàigòn bình an, dư âm bão Durian chỉ còn là những cơn gió hơi mạnh hơn mọi ngày, thế thôi... Có anh bạn còn đùa, lâu lắm sàigòn mới nghe tin có bão ảnh hưởng trực tiếp, sao mà thấy yếu xìu, durian này múi lép rồi. :))... có người nói sàigòn bão khó mà bị ảnh hưởng lớn vì những thành phố lớn bao giờ người ta cũng nghiên cứu kỹ lưỡng về thiên thời địa lợi thật tốt rồi... nên bão cũng khó mà vào được sàigòn để "ngang tàng"... Rồi theo dõi tin tức thấy bão chạy nhanh quá, từ Sàigòn xuống Tiền Giang, tới Cà Mau... Và những tin tức tiếp nối báo về những thiệt hại về người và vật chất kéo dài từ Phú Quý - Ninh Thuận, rồi Bàrịa - Vũngtàu, đến Cần Giờ, Tiền Giang, Kiên Giang,... Bão đi nhanh và con cũng nhanh chóng tạo ra những con số thiệt hại đáng kể... Xét cho cùng, Bão cũng là một điều khủng khiếp cho con người hôm nay...

Bão là thế đấy, luôn tàn khốc và ác kiệt. Nó làm cho con người run sợ vì khi nó đến chắc chắn sẽ gây ra thảm hoạ, không lớn cũng nhỏ. Đó là sự đúc kết đầy trải nghiệm bao đời của con người mỗi khi có bão về... Cứ mỗi lần có bão là con người lại đau thương, lại mất mát, lại thiệt hại... lại phải bắt đầu gây dựng cuộc sống lại từ đầu, lại cứu trợ, cứu đói những vùng tai ương... Riết dần thành lệ, cứ nghe tin bão, lũ lụt là chuẩn bị những cuộc quyên góp cứu trợ, hết tổ chức từ thiện này đến tổ chức khác ra đời, quy mô từ lớn đến nhỏ, từ trong nước cho tới nước ngoài... và âu cũng là một nét đặc biệt là những lúc như thế, tất cả các nhà thờ khắp nơi cùng kêu gọi sự giúp đỡ của mọi người tín hữu, kẻ ít người nhiều, làm sao thể hiện được lòng hảo tâm và tinh thân bác ái của mình với những người anh em gặp cảnh hoạn nạn... Gọi là nét đặc biệt vì có rất nhiều người suốt bao năm tháng chẳng hề chia sẻ chút gì cho nhà thờ nhưng khi được mời gọi vào những dịp như thế này thì lại sẵn sàng chia sẻ rất nhiệt tình và hào phóng... Đây có được gọi là nét đẹp và nét đặc trưng của người Công Giáo chúng ta chăng vì tất cả đều là những cử chỉ đẹp và bác ái? Mong là như thế, nhất là trong những ngày khởi đầu Mùa Vọng này, Mùa Vọng của Năm Sống Lời Chúa... Lời Chúa là ngọn đèn soi ta bước, là ánh sáng dẫn đường ta đi... Ước mong sao Lời Chúa luôn thúc đẩy chúng ta luôn khao khát học hỏi và thực hành qua tinh thần bác ái yêu thương của người Kitô hữu hôm nay...

KOTOROM, December 06.2006 (KOTOR.OM's Blog)

CloseClose

Close

Sunday, December 03, 2006

Sống chung với AIDS

Đại dịch AIDS đã trở thành bóng ma bao trùm khắp châu Phi. Những chương trình nhân đạo liên tiếp được triển khai nhưng dường như những nỗ lực vẫn là không đủ...

Dù vậy, chương trình ARV của Tổ chức Nelson Mandella và Tổ chức “Thầy thuốc không biên giới” đã đem đến ánh sáng hi vọng cho những con người nghèo khổ đang quay quắt vì AIDS. Cuộc sống đã tươi mới hơn ở Lusikisiki, Nam Phi. Nhưng vẫn còn biết bao trăn trở qua ống kính của nhiếp ảnh gia Gideon Mendel của tạp chí National Geographic.

Đánh mất tuổi thơ

Nomfumaneko Yaho, 15 tuổi, sống cùng một căn phòng với cái chuồng nuôi thú của gia đình. Nomfumaneko đã bắt đầu chương trình điều trị của ARV nhưng đã quá muộn. Cô chỉ sống thêm được một vài tuần sau đó. Dì của cô bé nói: “Nó luôn là một đứa bé đáng yêu”.

Tiến về phía trước

Niềm tin vào tương lai của những đứa con mình, những đứa trẻ không hề bị nhiễm HIV đã khiến bà Nozamile luôn đứng vững. Bà cũng đã được điều trị bằng thuốc của chương trình ARV. Gần 800 người ở Lusikisiki đã được điều trị theo chương trình của ARV trong suốt hai năm qua.

Cùng với bà bên cạnh, Zamokuhle Mdingwe cũng đi đầu trong buổi lễ tổ chức kỷ niệm ngày thế giới chống AIDS với chiếc áo thun được thiết kế nhằm đẩy lùi những nguy hại của HIV. Zamokuhle đã mồ côi mẹ vì AIDS, nhưng sức khỏe của cậu bé đã tiến triển rất tốt. “Em nói với bạn bè mình về việc uống những viên thuốc này, và chúng đã rất vui khi trông em khỏe ra thấy rõ”.

Kiếm tìm hi vọng

Bavuyise năm nay 31 tuổi, anh là tình nguyện viên của một trong những bệnh viện chuyên khoa ở Lusikisiki và anh cũng là người đã động viên mọi người đi xét nghiệm HIV.

Anh nói: “Việc làm cho cộng đồng chúng ta hiểu rằng biết được tình trạng HIV của mình không có nghĩa bạn sẽ chết ngay là điều rất quan trọng. Sự hiểu biết đó thật sự sẽ làm bạn sống lâu hơn”. Khoảng 1.000 cư dân ở đây đến xét nghiệm đều mỗi tháng.

KHẢI ĐƠN (từ National Geographic) _ TUỔITRẺ ONLINE

Friday, December 01, 2006

Niềm tin lan tỏa...

“Không chỉ mình em biết về chị đâu mà tất cả HS Trường Đức Trí đều biết chị hết đó. Chị như một tấm gương về tinh thần lạc quan, yêu đời cho chúng em. Em rất khâm phục chị, một người chị dũng cảm...”.
Lê Thanh Thúy đã trở thành sứ giả của niềm tin và nghị lực như thế trong buổi sinh hoạt dưới cờ của Trường THCS Đức Trí, quận 1, TP.HCM.
Cô Nguyễn Thị Phi, hiệu trưởng mới của Trường Đức Trí, có thói quen chọn những tấm gương sáng đăng trên báo đính lên bảng thông tin của trường như một hình thức truyền lửa cho học trò. Bài viết về Thúy cũng thế, được cô phóng to và trình bày lại rất đẹp.
Không chỉ dừng lại ở thông tin, nó cũng trở thành một đề văn: “Hãy viết thư cho chị Thúy” của câu lạc bộ học tốt môn văn trong tháng mười một. Bài báo được đọc dưới sân cờ, được đọc tại các lớp. Và các giáo viên nhận ra Thúy chính là học trò cũ của trường, một HS giỏi liên tục nhiều năm liền, một liên đội trưởng sôi động và đa tài... Cùng với hàng trăm lá thư tham gia CLB là những lời đề nghị tha thiết trong hộp thư học đường: “Em muốn được một lần gặp chị Thúy”.
Thúy nhỏ nhắn xuất hiện trên đôi nạng, trong tiếng vỗ tay yêu thương, trong lời giới thiệu của cô hiệu trưởng và thầy Xuân Văn, phó chủ nhiệm Thúy năm lớp 9. Vẫn nụ cười thật tươi nở trên môi, Thúy trông thật xinh xắn, tinh nghịch trong mái tóc giả ôm lấy khuôn mặt và một chiếc khăn buộc lại làm điệu (do xạ trị, tóc Thúy đã rụng hết). Từng thầy cô, những người đã lưu lại trong dòng lưu bút cho Thúy bước lên ôn lại những kỷ niệm khó quên với cô học trò nhỏ.
Thầy Dũng dạy môn toán nhận xét: “Thúy chơi hết mình, nhưng học thật nghiêm chỉnh”, rồi thầy cất lên ca khúc Khát vọng như tiếp thêm động lực cho Thúy. Cô Minh Hà, môn sinh, nhắc về cô học trò ngày ấy của mình: “Thúy xuất hiện chỗ nào thì tự dưng chỗ ấy sáng lên vì tính sôi động của em”. “Sau cuộc dã ngoại chia tay năm cuối cấp, nghe Thúy tâm sự bị đau chân, tưởng do em ham chơi chạy nhảy nhiều, đâu ngờ đó là sự bộc phát của căn bệnh ung thư xương” - cô Nguyễn Thị Thông, dạy môn sử và cũng là người gắn bó với Thúy cho đến tận hôm nay, tần ngần nhớ lại...
“Căn bệnh là một nỗi buồn rất lớn, chị đã đối diện nó như thế nào?” - một HS lớp 9/1 hỏi. “Khi đến bệnh viện, thấy nhiều người bị cắt bỏ chân mình rất sợ. Đã có lúc mình nghĩ sẽ bỏ cuộc. Nhưng mình nghĩ nếu cứ buồn, cứ khóc hoài thì không giải quyết được việc gì. Trước nhất sẽ làm cho ba mẹ buồn hơn, rồi thầy cô, bạn bè nữa. Nên trước mặt mọi người mình không bao giờ khóc mà sống thật vui, thật lạc quan. Có niềm tin sẽ chiến thắng tất cả - Thúy cười - Và bạn nào có buồn hãy email cho Thúy nhé, địa chỉ annafunny@yahoo.com”. Hoài Khanh, lớp 8/8, so sánh: “Em vừa được học tác phẩm Chiếc lá cuối cùng của O.Henry, nhân vật Johnsy cần phải có một chiếc lá để có niềm tin chiến thắng được bệnh tật. Còn chị dù không có chiếc lá nào vẫn có được niềm tin ấy. Em thật cảm phục chị”.
Thay vì 45 phút như thường lệ, tiết sinh hoạt dưới cờ đã tăng gấp đôi. Đó cũng là ngày “bội thu” tình cảm với 100.000 ngôi sao may mắn cầu chúc an lành của học trò Trường Đức Trí xếp tặng Thúy.
TỐ OANH

“Tháng một tới, em rất có thể sẽ tới bệnh viện để thực hiện cuộc nong động mạch ở tim. Hằng đêm em luôn sợ hãi và khóc. Nhưng chị đã truyền cho em lòng dũng cảm, niềm lạc quan yêu đời. Em sẽ không sợ nữa mà sẽ sống như chị trước cuộc phẫu thuật sắp tới”. (Trích thư Đỗ Trúc Quân, HS lớp 9/4)
Sáng 30-11, nhiều thầy cô, HS Trường THPT Quang Trung (huyện Củ Chi, TP.HCM) đã đi xe buýt đến thăm Thanh Thúy; tặng hoa, quà và chuyển thư của những người bạn chưa quen. Trước đó, ngày 28-11, Trung tâm Hỗ trợ sinh viên TP.HCM, Đoàn trường, Hội Sinh viên Trường ĐH Sư phạm TP.HCM cùng thầy hiệu trưởng cũ Trường trung học Thực hành sư phạm (trường Thúy đang học) đã thăm, động viên và trao Thúy học bổng trị giá 2 triệu đồng. Ông Nguyễn Quang Minh, phụ trách Hội Khuyến học Trường THCS Đức Trí, cũng tặng Thúy học bổng 1 triệu đồng.

Tuesday, November 28, 2006

Dự báo xu thế mới với kinh tế toàn cầu

Học viện Nghiên cứu Hyundai đã đưa ra báo cáo về những xu thế mới sẽ ảnh hưởng tới kinh tế toàn cầu vào năm 2007. Báo cáo có tiêu đề ''''9 xu hướng dự báo chính trong Kinh tế toàn cầu''.

Soạn: HA 969379 gửi đến 996 để nhận ảnh này
Việt Nam có nguồn lao động trẻ, dồi dào

Trong báo cáo có đề cập tới việc phục hưng văn hóa pop Trung Quốc ở khắp thế giới, sự xuất hiện ồ ạt của các tổ chức dạy tiếng Anh hàng đầu châu Á và các công ty nhanh chóng thay đổi chiến lược của mình cho phù hợp với biến đổi khí hậu.

Dự báo khẳng định, Trung Quốc sẽ tiếp tục duy trì ảnh hưởng lớn của mình với các xu thế phát triển văn hóa và tài chính trong năm 2007. Rất nhiều sản phẩm văn hóa Trung Quốc, cho tới nay vẫn được phân phối với tính chất cục bộ thông qua những kênh in ấn truyền thống sẽ trở nên sẵn có và phong phú hơn trên thị trường toàn cầu khi Anh và Mỹ rất hăng hái với công nghệ video. Trong khi đó, dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc, đã vượt ngưỡng 1 nghìn tỉ USD tháng trước, sẽ mang lại những thay đổi lớn cho thị trường vật liệu thô và thị trường tài chính toàn cầu.

Theo báo cáo của Học viện Nghiên cứu Hyundai thì BRICs (Brazil, Russia, Ấn Độ và Trung Quốc) cùng với Thái Lan, Việt Nam, Indonesia, Mexico và Thổ Nhĩ Kỳ sẽ nổi lên trở thành một lực lượng kinh tế mới đầy sức mạnh. Xu thế này là do các nước được hưởng lợi trước hết vì vị trí địa lý như ở gần những thị trường lớn gồm Trung Quốc, Ấn Độ và EU, đồng thời cũng là do có một nguồn lao động trẻ, dồi dào.

Một xu thế mới khác trong sự phát triển kinh tế toàn cầu sắp tới còn là những nền kinh tế mới nổi ở châu Á sẽ tập trung nhiều hơn vào việc giáo dục các thế hệ tương lai trong ánh sáng của sự tăng trưởng kinh tế nhanh chóng. Điều này sẽ dẫn tới việc nhu cầu trong các dịch vụ giáo dục gia tăng mạnh.

Trong bối cảnh khí hậu ngày càng trở nên khó dự báo, những công ty có thể nhanh chóng tiến hành kế hoạch chuẩn bị đối phó. Biến đổi khí hậu như El Nino sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống hàng ngày của mọi người dân và các công ty nên thay đổi chiến lược quản lý của mình, báo cáo nhấn mạnh.

Một số xu thế chính khác trong kinh tế toàn cầu cònlaf sự thay đổi trong chính sách thương mại của Mỹ từ tự do thương mại tới chủ nghĩa bảo hộ, mở rộng các liên doanh liên kết lớn, và những thành tựu đạt được trong các ngành công nghiệp khác nhau từ sản xuất tới công nghiệp dịch vụ, sự gia tăng của cái gọi là ''thị trường tiếp nối'' - nơi các công ty cung cấp những sản phẩm cá nhân hóa cho người tiêu dùng ở những thị trường phù hợp.

Phản đề "Người Việt xấu xí"

Có những điều hết sức bình thường, có thể gọi là thâm căn cố đế, trong mỗi người Việt. Những điều ấy đôi khi cản trở sự tiến bộ, nhưng lại hoàn toàn có thể là cái nền xây đắp những điều tốt đẹp khác.


Nhìn vào thói xấu của người Việt cũng là một cách để tự sửa mình. Nhưng chỉ nhìn vào những thói tật, suốt ngày mổ xẻ những điều đó như một khoái cảm thì quả nhiên là việc làm không bình thường...

Mới đây trang blog cá nhân của một nhà báo có viết một thực tế khá ngộ nghĩnh: Một cô phóng viên đến “săn” vị quan chức ngành giáo dục và kiên quyết cho rằng, nền giáo dục đào tạo nước nhà quá kém, nhiều bất cập và làm thế nào để chúng ta không đào tạo ra những... phế phẩm.

Cô nhìn thấy ở nền giáo dục ấy là một vòi bạch tuộc, sản sinh ra đủ thứ khuyết tật và gây nguy hại cho nhiều thế hệ. Vị quan chức giáo dục than rằng, nền giáo dục nhiều bất cập thật, sai cũng không ít, báo chí nói không ngừng nghỉ biết bao năm, nhưng sự sửa sai cũng cần có thời gian, không phải trong chốc lát, không phải chuyện của một cá nhân. Nhưng bất cập nhiều đến đâu thì chúng ta cũng không phải cái lò đào tạo những phế phẩm.

Nếu tất cả là phế phẩm thì đất nước Việt Nam không biết sẽ ra sao? Và cô phóng viên kia, không biết cô đã được trang bị những gì từ nhà trường, nhưng nếu cô coi mình là một phế phẩm, thì cô không dám hiên ngang để hỏi những điều ngông cuồng như thế...

Bài viết ngắn trên blog của nhà báo ấy đã lập tức nóng bỏng với hai chiều dư luận ngược nhau. Trong đó, không ít ngôn ngữ hè phố đã được sử dụng, những người sử dụng ngôn ngữ hè phố cho rằng, giáo dục Việt Nam không ra gì, không đáng một xu so với nền giáo dục tiên tiến của “Tây”.

Và bài viết bênh vực nền giáo dục Việt Nam là sự bao biện, thủ cựu, chứa nhiều giả dối. Ai cũng có thể nói mình là nạn nhân của một nền giáo dục lạc hậu với nhiều điều dối trá. Nhưng ít ai đặt ra những phản đề cho mình, rằng mình sẽ làm gì để góp phần thay đổi tình trạng đó, tại sao mà những bất cập lại phát sinh?

Cũng không mấy người đặt ra câu hỏi rằng, tại sao cũng trong một hệ thống giáo dục ấy, cũng trong những tư duy còn nhiều lạc hậu ấy, vẫn có những người Việt trẻ tài năng, thành đạt, đoạt những giải thưởng lớn quốc tế? Chắc chắn, những học sinh ấy không bao giờ cho rằng mình là một phế phẩm của nền giáo dục Việt Nam.

Chúng ta thường nhìn vào mặt trái để đổ lỗi cho mọi chuyện, trong đó có sự thấp kém của chính chúng ta, mà quên mất một câu thực sự cũ nhưng thực sự quan trọng rằng “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”.

Tôi nhớ một nhà văn trẻ người Việt đang làm tiến sĩ xã hội học tại Hoa Kỳ, người chịu sự tác động cụ thể từ hai nền giáo dục cách xa nhau nửa vòng trái đất, có nói đại ý rằng, tất nhiên giáo dục Hoa Kỳ có nhiều tiến bộ hơn Việt Nam, nhưng ở đó cũng có những hệ quả và những bất cập mà chỉ những ai đi sâu vào thực tế mới hiểu được.

Ở nước Mỹ cũng có không ít trẻ em thất học, không ít người học hành dở dang và người thất nghiệp không hề hiếm. Còn học tập có thành công hay không, cái quyết định lớn nhất vẫn là ở người học. Nếu không tự học, thì nền giáo dục có ưu việt đến mấy cũng không thể sản sinh ra những nhân tài.

Có lẽ trong những diễn đàn, trong những cuộc tán gẫu “chửi” nền giáo dục “đào tạo ra những phế phẩm” xuyên màn đêm, không nhiều lắm những người Việt trẻ tự vấn lại mình, rằng mình có thực sự muốn học hay chưa, hay thực chất mình vẫn là một kẻ muốn người khác mang điều tốt đẹp tới?

Chúng ta có đôi chân và có một khối óc, chúng ta có thể tự đem đến những điều tốt đẹp cho mình thay vì ngồi đó nói như những cái loa rè, nói những điều không làm bất cứ ai lạ lẫm.

Nếu vào các diễn dàn trên internet, người ta luôn gặp những trang nói xấu người Việt của chính những người học tiếng Việt từ lớp một nhưng viết tiếng Việt sai chính tả rất nhiều. Họ thường rất rảnh rỗi để ngồi kể xấu từ cán bộ A cho đến cơ quan B, cái gì cũng đầy những thói xấu.

Suy cho cùng, ở đâu có con người thì ở đó có những điều không tốt và không hoàn hảo. Nhưng không hiểu vì sao, chính những người mũi tẹt da vàng, ăn cơm nấu từ gạo ruộng châu thổ, nói tiếng mẹ đẻ từ bé (vì không thạo thứ tiếng gì khác) lại luôn mồm chê người Việt là xấu tính, mọi rợ, nhỏ nhen, tiểu nông, lạc hậu...

Nếu cứ nhìn từ những diễn đàn đó, Việt Nam có lẽ là nơi tận cùng của thế giới với đủ sự trì trệ khiến không còn ai có thể ngẩng mặt lên. Những thói xấu được đưa ra không hoàn toàn sai, nhưng tại sao chúng ta lại chỉ nhìn vào những thói tật ấy để thở dài?

Và đến bao giờ chúng ta sẽ không chửi đổng nữa để bắt tay thực sự vào làm một việc gì đó tích cực hơn. Ai đó nói, biết được cái xấu mà nói giúp cũng là may rồi. Nhưng biết để rồi cải tạo nó thì sẽ còn may hơn nhiều, ý nghĩa hơn nhiều.

Cũng mới đây, dư luận tò mò về sự chuẩn bị ra đời một cuốn sách nói về các thói xấu của người Việt. Một cuốn sách cẩm nang chăng? Tôi nhớ đâu đó trên internet, người ta đã truyền nhau một tác phẩm tương tự như thế của những công dân một nước láng giềng. Nhìn được tận nơi, chỉ ra được những tật xấu của cả một dân tộc, đó cũng là một khả năng, một trí tuệ vậy.

Chỉ ra để ít nhất cũng hạn chế bớt nó, hay triệt tiêu được thì tuyệt vời, dân tộc đó chắc chắn sẽ hùng cường, thành dân tộc rồng bay. Nhưng sự thật thì không được như thế. Cuốn sách đó trôi nổi trên internet như một thứ tài liệu bồng bềnh, ai đọc cũng được, ai thêm cũng được và ai cũng có thể nói, đúng thật. Nhưng rồi đâu cũng lại vào đấy. Bởi vì đứng ở trên cao nhìn xuống, đứng ở bên ngoài nhìn vào bao giờ cũng dễ.

Con người là vậy, nhìn thấy khuyết điểm của người khác luôn nhanh hơn của mình. Những lời chê bao giờ cũng dễ nói. Bởi nếu nhìn mọi việc theo một con mắt của một bà mẹ chồng khó tính thì luôn nhìn thấy những điều đáng chê.

Phải sống trong lòng một xã hội, phải dấn mình vào từng công đoạn của một việc làm, mới thấu được vì sao lại thế và vì sao mà ra những đặc tính không hay. Nói thẳng với nhau những điều chưa hay là điều đáng trọng. Nhưng nhìn nó bằng thái độ nào và ứng xử ra sao với những điều đó, đấy mới thực sự là điều cần xem xét.

Khi đặt ngược lại vấn đề về cuốn sách, mục đích chính của người làm ra cuốn sách ấy, phải chăng là một sứ mệnh cao cả, muốn thay đổi cả một dân tộc với rất nhiều tính xấu? Nếu làm được điều đó, có lẽ đây thực sự là một nhân vật không thể lãng quên của lịch sử. Nhưng thực chất đây là một cuốn sách ghi chép lại những lời của người khác về những thói hư tật xấu đây đó trong những thời khắc cụ thể của người Việt.

Về nguyên tắc, khi tách những câu, những đoạn này ra khỏi văn cảnh để tổng kết thành bản chất xấu xí của người Việt có lẽ là việc không chuẩn xác cho lắm. Khi câu chữ bị tách rời, hoàn toàn có thể bị bóp méo ý nghĩa. Và những thói tật đó, có thể trong từng hoàn cảnh là đúng, trong từng thời điểm là không sai, nhưng quy kết thành bản chất thì lại là việc hoàn toàn khác.

Hơn thế, những đoạn viết về thói tật của người Việt được trích dẫn trên báo chí thời gian qua (sẽ là phần nội dung cuốn sách) có một đặc điểm chung là hầu như nặng tính chủ quan cá nhân, những người viết dựa vào sự quan sát của mình chứ không dựa trên bất cứ khảo sát nào.

Khi những đặc tính đó được viết nên bởi sự quan sát của một người thì cũng có nghĩa nó sẽ bị giới hạn bởi tầm quan sát chỉ của một người hoặc bị giới hạn bởi không gian, thời gian mà người đó quan sát. Thực chất, có nhiều cuốn “người xấu xí” của nhiều dân tộc, đó là một cách để nhìn lại mình.

Tuy nhiên, nếu nhìn chung lại, nhiều tính xấu của người Việt cũng là tính xấu của nhiều người trong những sắc dân khác. Người Việt không ít tính xấu, nhưng cũng cần xét về nguyên nhân, về cội rễ của những thói tật ấy thay vì ngồi nhìn và chỉ trích nó như một khoái cảm.

Nhìn vào cái xấu phải có cái tốt làm đối trọng. Mà cái tốt của người Việt nhiều khi lại bị bị mờ nhoè đi. Nói “người Việt xấu xí” giống như nói về cả một dân tộc với quá nhiều tật xấu phải xếp thành một cuốn sách. Trong khi đó, chúng ta vô tình quên đi rằng, cả một dân tộc phải đau đớn trải qua không biết bao nhiêu cuộc trường chinh để có ngày bình yên cho chúng ta ngồi mà xét lại những thói tật của mình.

Chúng ta không viện dẫn chiến tranh như một thứ bùa mê, cũng không ngủ quên trên những trang văn ca n

Theo Thiên Lương - An ninh thế giới (Vietnamnet)