Tuesday, November 21, 2006

Một ngày mới trong cuộc đời Dorothy - A new day for Dorothy

Trong khi người phụ nữ vẫn đang đều đều nói chuyện, tôi đưa mắt nhìn quanh căn phòng chứ chẳng để ý lắm đến những gì bà ta đang nói. Bà ấy đang kể về Dorothy, đứa con gái tám tuổi bị chậm phát triển trí tuệ. Dorothy là đứa giữa trong năm đứa con của bà.

“Con bé chẳng nói được từ nào”, người mẹ cứ lặp đi lặp lại. “Các bác sĩ bảo rằng không có chút hy vọng gì cả. Chúng tôi đã mang con bé đến Boston năm ngoái và...”

Tôi đang tập trung quan sát các bức rèm bằng vải gấm hoa màu xanh lục che các khung cửa sổ cao hướng ra đại lộ Park. Căn phòng đẹp làm sao! Nào là những ngọn đèn chùm bằng pha lê sáng lấp lánh, nào là cây đàn dương cầm thật to, và khắp phòng còn có rất nhiều hoa tươi. Bà mẹ này là một phụ nữ thật đáng mến, một ca sĩ thính phòng mà tôi đã biết danh trước khi nhận được lá thư bà đã gởi để đề nghị giúp đỡ cho Dorothy.

Vâng, người phụ nữ ấy quả thật rất tuyệt vời, nhất là tình cảm mà bà dành cho cô con gái nhỏ của mình – một bệnh nhân mà tất cả các chuyên gia đều cho rằng không thể chữa khỏi. Vì thế tình yêu thương là thứ bà cần phải dồn cả cho cô bé. Vừa giả vờ chăm chú lắng nghe, tôi vừa để ý đến những kết quả của bài kiểm tra phản xạ và điện não đồ của con bé. Qua những năm tháng tiếp xúc với nhiều đứa trẻ bị chậm phát triển trí tuệ, tôi khám phá ra rằng mình không được quan tâm nhiều đến những thiếu sót của các bé, mà chỉ nên quan tâm đến những khả năng tiềm ẩn bên trong những đứa trẻ này.

Tôi chắc rằng mỗi đứa trẻ ấy đều có những năng lực tiềm tàng của mình. Và tôi cũng tin rằng luôn có một điều gì đó rất thiêng liêng ngự trị trong cuộc sống của mỗi chúng ta, và nhiệm vụ của những người làm thầy là khơi dậy những tiềm năng ấy.

Dorothy và tôi gặp nhau vào cuối tuần sau đó. Trong lòng tôi lập tức nảy sinh một tình cảm yêu mến ngay từ lần gặp đầu tiên ấy. Với dáng vẻ xinh đẹp, mái tóc vàng óng ả và đôi mắt xanh biếc thế kia hẳn cô bé phải là người rất dễ thương. Dẫu vậy, Dorothy lại nhìn tôi với ánh mắt rất khó hiểu.

“Ơn Chúa, hôm nay là một trong số rất ít ngày con bé chịu ngồi yên”, người mẹ nói. “Vào những lúc con bé bị kích động, không gì có thể kiểm soát được nó”. Tâm trí tôi nghĩ ngay đến những ngày ấy, và tôi, nói thật ra, lại thích những ngày như vậy. Những ngày ấy sẽ cho tôi biết rằng có một con người đang bị giam giữ, nhưng đó cũng là một con người đang vùng vẫy đòi quyền được người khác thông hiểu và thừa nhận. Tôi nói với mẹ cô bé rằng tôi sẽ cố thử làm trong một tháng xem sao.

Khởi đầu bao giờ cũng có một chút khó khăn. Buổi chiều, tôi dẫn Dorothy đến tham gia một lớp học đặc biệt dành cho trẻ chậm phát triển. Cô bé chỉ ngồi yên trên ghế, nhìn thẳng về phía trước quan sát, tuyệt nhiên không tỏ ra có ý định tham gia bất cứ một hoạt động nào cả.

“Chẳng thể nào chạm được vào con bé”, cô giáo của bé nói với tôi. “Chẳng hiểu sao gia đình vẫn cứ muốn đưa nó đến đây.”

Tôi đưa mắt nhìn những đứa trẻ khác trong phòng, tất cả đều đang say mê thực hiện những bài tập vận động một cách rất máy móc, và tôi ngầm đồng ý với những phản ứng của Dorothy. Có gì khó khăn để lắp một mảnh gỗ vuông vào một cái lỗ cũng hình vuông nốt kia chứ? Thế rồi với sự đồng ý của bố mẹ cô bé, tôi không đưa Dorothy đến lớp học đó nữa.

Tôi nhận thấy rằng dường như những vấn đề Dorothy gặp phải đều không được mọi người xung quanh cô bé mong đợi. Còn nhớ một buổi sáng nọ, khi tôi và người bảo mẫu đưa tất cả năm anh em Dorothy đi ăn ở một nhà hàng nhỏ trong thị trấn. Trong khi bốn đứa trẻ kia nhanh chóng ăn hết phần thức ăn của mình thì cô bé Dorothy cứ ngồi ngẩn ra để nhìn mọi thứ xung quanh và chẳng mảy may đụng đến phần ăn của mình.

“Phải có người đút con bé mới chịu ăn!”, cô bảo mẫu sốt ruột hét lên.

“Cô bé có thể tự ăn được”, tôi nói. “Nhưng tôi cho rằng có thể cô bé đang quá hào hứng với những gì diễn ra xung quanh thôi.”

“Hào hứng à?”, cô bảo mẫu khịt mũi có vẻ mỉa mai. “Nó chẳng biết chuyện gì đang xảy ra đâu. Thật là phát ngượng khi nó ngồi ở đây. Nó chỉ khiến anh chị em nó thêm bực bội thôi.”

Không đúng! Các anh chị em của Dorothy, nhất là cô chị Martha, có vẻ rất thích được ở bên cạnh cô bé. Nhưng khổ nỗi Martha cũng nhiễm phải thói quen của cô bảo mẫu, tức là chỉ nói với nhau về cô bé (“Hôm nay trông Dorothy xinh quá” hay “Mình phải chải tóc lại cho Dorothy chứ?”) chứ không phải trực tiếp nói chuyện với cô bé. Điều này cũng dễ hiểu, vì cô bé chẳng nói được, cũng chẳng hiểu gì nhiều về mọi người xung quanh.

Tôi đã hiểu ra được vấn đề. Tôi cảm nhận được điều đó mỗi khi cùng Dorothy đi dạo ở công viên Trung Tâm. Còn nhớ lúc ấy là vào tháng mười, trời cuối thu nắng ấm, và tôi cùng Dorothy đã cùng nhau tản bộ hàng giờ liền. Khi cảm thấy bầu không khí im lặng đang nuốt dần hai chúng tôi, tôi khẽ cất tiếng hát.

Tôi bắt đầu bằng bài thánh ca mà tôi đã thuộc từ thuở ấu thơ khi còn sống ở Anh. Dorothy có vẻ như rất thích bài hát ấy. Vì chân cô bé nhún nhảy theo điệu nhạc và cái đầu thì lắc lư nhịp nhàng theo bài hát.

Chúng tôi cũng mang theo giấy và bút chì mỗi khi vào công viên chơi. Tôi từng rất thích thú với một số bức vẽ trong phòng của Dorothy, đó là những mẫu vẽ các đường gợn sóng dập dềnh, được vẽ đi vẽ lại nhiều lần. Tôi không chắc lắm về ý nghĩa của những bức tranh đó, nhưng chắc chắn chúng không phải là những bức vẽ nguệch ngoạc như lời cô bảo mẫu nóng nảy kia vẫn thường nói.

Chúng tôi ngồi trên ghế đá công viên vẽ. Tôi vẽ cây cối, những con người đang tản bộ trong công viên và cả những chiếc chuồng bồ câu xa xa nơi cuối công viên kia, còn Dorothy vẽ những chú chim bồ câu hiền lành. Quả thật, đây là lần đầu tiên tôi thấy những chú chim bồ câu như vậy. Có thể những nét thảo ban đầu không giống lắm so với những chú chim bồ câu mà nhiều người vẫn vẽ, nhưng điều quan trọng là bức tranh rất có hồn, đó chắc chắn là những chú chim bồ câu hiền lành, dễ thương. Rồi tay cô bé thoăn thoắt đến nỗi mắt tôi không theo kịp: nào là đôi cánh đang tung bay, cái cổ gật gưỡng và cả dáng đi oai vệ.

Thu vàng thấm thoát trôi qua. Rồi một buổi sớm mai khi cơn mưa trút xuống bên khung cửa sổ và từng cơn gió khua những cánh cửa chạm lạch cạch vào nhau, Dorothy ngồi cạnh tôi, bên chiếc đàn dương cầm, còn tôi thì hát những bài hát tôi đã hát cho bé nghe trong những chiều dạo bước ở công viên. Tôi bắt đầu với một ca khúc của Fenwicke Holme, bài “Bài ca của sự im lặng”

Khi tôi hát được nửa ca khúc thì điều kỳ diệu xảy ra. Lúc đầu tôi chỉ hát một mình, rồi Dorothy hát theo tôi, từng từ một, đúng tông, đúng điệu. Quá đỗi bất ngờ, tay tôi cứ say sưa nhảy múa trên phím đàn mà không hề muốn dừng lại và mong sao điều kỳ diệu ấy đừng tan biến đi. Quả thật là một ký ức tuyệt vời. Tuyệt diệu biết bao khi cô bé có thể thuộc lời của từng bài hát, năng lực ấy vượt trội hẳn so với bất kỳ một đứa trẻ tám tuổi bình thường nào.

Tôi chợt nghe tiếng ai đó đang thổn thức. Tôi quay lại và thấy mẹ Dorothy đứng ngay ngoài cửa, nước mắt bà giàn giụa chảy dài trên má, chẳng thể làm gì hơn ngoài việc dang rộng vòng tay ôm lấy cô con gái bé bỏng của mình.

Từ lúc đó, cuộc sống trở nên khác hẳn với Dorothy. Ban đầu là hát những khúc ca, rồi chẳng bao lâu sau, cô bé đã có thể nói được mặc dù những lời nói ấy vẫn lúc nào cũng phải mở đầu bằng âm nhạc. Hai cô trò chúng tôi bắt đầu sáng tác nhạc về tất cả mọi thứ quanh mình.

“Nước này, và khăn mặt nữa, nhìn xem, tôi muốn gì nào? Đầu gối mà lắm bẩn cũng sẽ được rửa sạch ngay thôi ấy mà.” . “Trong vũ trụ, ta có thể nhìn ngắm các vì sao; kia là sao Kim, và đây sao Hỏa.”

Nhiều đổi thay khác cũng đã diễn ra với Dorothy. Tình trạng căng thẳng và những nỗi thất vọng thường ngày của cô bé biến mất, nét “dài dại” trong con người bé cũng không còn. Còn cô bảo mẫu vì không thể thích nghi với những thay đổi ấy cũng đã xin nghỉ việc để tìm một công việc khác.

Tôi chỉ kéo dài thời gian ở cùng Dorothy thêm một tháng nữa cho đến khi cô bé học xong bảng chữ cái. Thời điểm tôi rời nhà Dorothy cũng là lúc cô bé đã trở lại trạng thái bình thường, có khả năng tự lập như bao đứa trẻ mười ba tuổi khác.

Bình thường ư? Sẽ không phải là như vậy nếu chữ “bình thường” ở đây được hiểu theo nghĩa là “trung bình”. Tất cả chúng ta đều có những điểm mạnh và những điểm yếu riêng, và ở Dorothy, mọi thứ đều “quá mức”. Sự “quá mức” ở đây cũng chính là những suy nghĩ, diễn đạt mà chúng ta chẳng bao giờ hiểu được.

Chẳng hạn như bức tranh Dorothy từng vẽ đi vẽ lại nhiều gợn sóng dập dềnh, khi đã có đủ vốn từ cô bé đã nói với tôi: “Đó là gió đấy”.

Dorothy - đôi mắt em có thể nhìn thấy được những vật thiêng liêng sâu thẳm trong thâm tâm, đôi tai em có thể nghe được cả tiếng nói của tĩnh vật, thế giới của em đã rung lên theo điệu nhạc. À, nếu Thượng đế có bỏ sót một chi tiết nào đó trong con người em, Người cũng chỉ có thể lấp đầy nó bằng chính tâm hồn của Người thôi!.

- Frances E. Leslie


Những tâm hồn luôn tràn đầy lòng tốt và sự cảm thông sẽ luôn được vui vẻ.

- Parke Godwin

Jack Canfield & Mark Victor Hansen


____________________

A new day for Dorothy

As the lady talked in monotony, I tried to look around the beauti¬ful room around us instead of on her words. For she was telling me about Dorothy, her eight-year-old daughter, the middle one of her five children, a mentally retarded child.

“She’s never spoken a single word,” the mother repeated. “The doctors say it’s hopeless. We took her up to Boston last year and....”

I fixed my thoughts on the green damask draperies framing tall windows that looked out on Park Avenue. How handsome the whole room was, with its crystal chandeliers, its concert-grand piano, its fresh flowers everywhere. What a lovely woman the mother was, an opera singer whose name I had known even before her letter came asking me if I would consider a job with Dorothy.

Yes, a lovely woman and especially her love for this little girl whom all the experts said should be put away. So, the love was the thing to concentrate on. And so while pretending to listen, I closed my ears to the results of reflex tests and encephalograms. In my years of working with retarded children I had discovered that my attention must not go to the lacks but to the special strengths of such children.

There was strength in each one of them, I was sure. I believe that a little of God lives in every one of us, and that to bring it out is the only job of any teacher.

Dorothy and I met the next weekend. With me it was love at first sight: this beautiful, blonde, blue-eyed child surely a very lovely person lived in such a form. Nevertheless, Dorothy only stared at me with inscrutable eyes.

“It’s one of her quiet days, thank heaven,” her mother said. “On her wild ones, there’s no controlling her.” My mind considered those wild days. I liked the sound of them. They told me there was a person here trapped in prison but an individual struggling to be seen and recognized. I told her mother I would try the job for a month.

It was a hard one from the beginning. In the afternoons I would take Dorothy to a special class for retarded chil¬dren. She just sat in a chair, staring straight ahead, mak¬ing no effort to join in the activities.

“She’s unreachable,” her teacher told me. “I don’t know why they keep sending her.”

I gazed around the room at the other children, all engrossed in simple mechanical tasks, and I silently

agreed with Dorothy. What was challenging’about fitting a square peg into a square hole? Hence, with her parents’ per¬mission we stopped going there.

Dorothy’s problem, it seemed to me, was the nonexpectation of everyone around her. I remember breakfast one morning when the other four children and their nurse had come into town. The others quickly fin¬ished their cereal but Dorothy, dazzled by the activity around her, hadn’t touched hers.

“Just spoon it into her!” the nurse cried impatiently.

“She can eat by herself,” I said. “I guess she’s just too interested in what’s going on.”

“Interested?” Nurse gave a snort of contempt. “She doesn’t have any more idea what’s happening than that canary. It’s a shame she’s allowed at the table. She just upsets the other children.”

It wasn’t true. Dorothy’s brothers and sisters espe¬cially her older sister Martha seemed genuinely happy to be with her. But even Martha had fallen into Nurse’s habit of talking about her (“Dorothy looks nice today.” “Dorothy’s hair needs combing. Shall I do it?”) rather than to her. It was so easy to assume that because she had no words she had no understanding either.

I understood the problem. I felt it most during our daily walk in Central Park. It was October, warm sunny summer, and Dorothy and I spent hours just walking. When the silence threatened to absorb us both, I sang.

I started with the hymns I remembered from my own childhood back in England. Dorothy seemed to like the songs, for her feet marched in time to the music and her head nodded rhythmically.

We also brought sketch pads and crayons to the park. I was fascinated by some drawings I had found in Dorothy’s room, a pattern of graceful waving lines, drawn over and over again. What it meant I had no idea, but it certainly wasn’t “scribble” as Nurse impatiently called it.

And so we would sit on a park bench and sketch. I drew trees and strolling people and the loft skyline beyond the park, and Dorothy drew good-natured pigeons. I saw the very first time what they were, not perhaps the outside of pigeons like other people draw, but the souls of the birds instead, the veryway it feels to be lovely and good-natured pigeons. Faster than my eyes could follow, her hand moved: the wings in flight, the thrust for the neck, the self-important walk.

The golden autumn passed too swiftly. Then a day dawned when the rain streamed down the windows and wind rattled the doors, Dorothy sat on the piano bench beside me as I sang the songs I had sung in the park. I started off with one of Fenwicke Holme’s “Songs of the Silence.”

Halfway through this joyous song the miracle hap¬pened. One moment I was singing alone, the next Dorothy was singing with me, word for word in perfect tune. Electrified, I played on and on without a break, praying that the spell would not be broken. What a mem¬ory! How marvelously her mind had retained the words of song after song far better than an average eight-year-old!

I heard someone sob. I turned and saw Dorothy’s mother in the doorway, tears streaming down her cheeks, unable to do anything but hold out her arms to her child.

From that moment on, life was different for Dorothy. From singing, it was not far to speaking, although words with music always came first. We made up songs for everything.

“Water, a washcloth, see what I mean? Knees that are dirty will soon be clean!” “At the planetarium I can watch the stars; There is Venus, here is Mars.”

Other changes took place in Dorothy. Her tensions disappeared along with the frustrations of a spirit; so did her wildness. The nurse never adjusted to the difference in her and took another job.

I lengthened my stay: just another month until she learned the alphabet. When I left, Dorothy was a poised, self-sufficient thirteen-year-old.

Normal? Not if normal means “average.” All of us have strong points and weak points, and in Dorothy

every¬thing is extreme. But this means extremes of knowing and expressing that most of us never reach.

Those wavy lines, for instance, the ones she drew again and again, when she had enough words she told me, “That’s what the wind looks like.”

Dorothy, your eyes see deep down, spiritual things. Your ears hear silent things, your world is set to music. Oh, if God left something out of you, it was only to fill it with himself.

- Frances E. Leslie


The souls that perpetually overflow with kindness and sympathy will always be cheerful.

- Parke Godwin

Jack Canfield & Mark Victor Hansen

http://www3.tuoitre.com.vn/Tusach/Book/ArticleView.aspx?ArticleID=171629&ChannelID=371

Để có một cuối ngày hoàn hảo

Một ngày mới có hăng say và hiệu quả hay không phụ thuộc rất nhiều vào cuối ngày của hôm trước. Tuy vậy, điều này dường như không được quan tâm đúng mức lắm, phần nhiều do tư tưởng hưởng thụ bù lại sau khi đã bỏ công sức ra đầu buổi.

Thật ra vẫn có những cách tưởng thưởng cho bản thân song vẫn đảm bảo “chạy tốt” vào sớm mai.

• Tập thể dục nhẹ. Có thể là chạy bộ, ghé qua các công viên làm vài động tác dưỡng sinh. Việc tập như vậy sẽ giúp điều hòa lại khí huyết sau một ngày bó gối nơi bàn giấy hay chạy trối chết ngoài đường với các nhân viên phụ trách mảng tiếp thị, giao nhận... Bên cạnh đó, khung cảnh thân thiện ở công viên sẽ xua tan đi những hằn học hay bực tức vẫn còn chất chứa trong lòng. Nó cũng giúp bạn tìm được giấc ngủ ngon hơn.

• Mở vài bản nhạc nhẹ. Âm nhạc sẽ giúp giải tỏa những căng thẳng bạn phải chịu trong ngày, và tất nhiên người thân của bạn sẽ là những người đồng thụ hưởng khi bạn nhờ âm nhạc dành cho họ sự thoải mái, vui vẻ thay cho cái lườm nguýt hoặc cau có.

• Dọn dẹp. Bề bộn một chút để lấy hứng sáng tác này nọ thì có thể chấp nhận được (song cũng chỉ nên trong phạm vi của riêng bản thân), còn nếu là một đống bầy hầy thì… chỉ khiến phát điên thêm! Việc dọn dẹp vào cuối ngày đem lại cho bạn cảm giác dễ chịu khi biết rằng sáng mai mình thức giấc trong một khung cảnh ngăn nắp, gọn ghẽ chứ không phải xỏ mỗi chân một loại dép khác nhau, bước ra thì đụng ghế hoặc đạp phải bút vứt bừa trên sàn...

• Tránh ôm ngay lấy cái ti vi. Không ai phủ nhận những tiện ích mà ti vi đem lại nhưng đừng quên là bạn đang cần được xả hơi, lấy lại cân bằng sau ngày làm việc căng thẳng chứ không phải là tiếp tục hứng chịu các sóng truyền hình gây ảnh hưởng không tốt lên não bộ.

• Tắm táp. Các bọt xà phòng nhiều màu sắc, hương thơm dễ chịu mà bạn hằng ưa thích và độ ấm vừa phải của nước sẽ giúp bạn giũ bỏ mọi căng thẳng cả về tâm trí lẫn xương cốt. Nó cũng hứa hẹn một giấc ngủ sâu, ngon và sớm mai tràn đầy nhiệt huyết.

• Massage. Chắc có lẽ không phải nói nhiều về công dụng của phương pháp này, chỉ cần nhìn vào số lượng các cơ sở massage và spa mọc lên vô khối cũng đủ là minh chứng vững vàng rồi.

• Thiền.
Đây là một phương pháp giảm stress, giúp cân bằng tâm trí lẫn cơ thể rất tốt. Chỉ cần bạn bỏ ra khoảng 30 phút ngồi xếp bằng và nhắm mắt loại bỏ mọi tạp niệm là bạn có thể thấy cuộc đời vẫn đẹp sao liền sau đó.

• Sinh hoạt tình dục. Giúp thắt chặt mối quan hệ giữa bạn và bạn đời, giải phóng các hóa chất “hạnh phúc”, khiến da dẻ hồng hào và sau nữa đem lại giấc ngủ say, mãn nguyện cho cả hai phía, để một ngày mai tiếp tục thấy yêu đời hơn.

BÙI NGUYỄN QUÝ ANH (trích dịch từ About)

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=173707&ChannelID=7

Lá thư cuối cùng của đóa hướng dương

Trần Tử Khâm - cô gái Đài Loan dũng cảm chiến đấu với căn bệnh ung thư - đã đi hết cuộc đời tươi đẹp (28-8-2006).

Trần Tử Khâm - cô gái 28 tuổi - đã dùng chính cuộc sống của mình để viết nên hai cuốn sách Hoa hướng dương không cần mặt trời (NXB Văn Hóa Thông Tin - Tuổi Trẻ đã trích đăng nhiều kỳ) và Những bức thư yêu thương gửi cho cuộc sống, mặc dù đã nghe các bác sĩ tuyên bố không thể sống quá 30 tuổi, nhưng cô vẫn rất lạc quan, kiên trì sống đến giây phút cuối cùng của cuộc đời.

Nhìn thẳng vào cái chết, cô đã vui vẻ nói với các bạn rằng: hi vọng các bạn khi đến tham gia tang lễ của mình hãy đem theo những bông hoa hồng phấn và nước hoa ly, mỉm cười đưa tiễn cô chặng đường cuối cùng. Và quả đúng như tâm nguyện của Trần Tử Khâm, đám tang của cô đã tràn ngập hương hoa ly, bức ảnh Trần Tử Khâm đang tươi cười rạng rỡ, không khí lãng mạn và cổ điển.

Tôi muốn nhắc các bạn hãy luôn xem tôi là người dũng cảm trên suốt con đường đã qua, đừng ủ rũ, thất vọng, buồn khổ bởi tôi đã trở thành một thiên thần nhỏ. Tiffany (tên tiếng Anh của Khâm) không bao giờ từ bỏ hi vọng. Tôi đã phải sống thật tốt, thật cố gắng mới có thể rời xa các bạn trong tâm trạng thảnh thơi và không hối tiếc điều gì. Dù buồn phiền hay vui vẻ, miễn sao đã sống thật tốt thì bao giờ nhớ lại đều thấy thú vị. Đường trắng khi bị nướng khét thì có thể làm thành kẹo caramen ngon tuyệt. Đừng cứ để ý mình thiếu gì, mà nên xem mình đang sở hữu cái gì!

Khi tôi từ bỏ bệnh tật trên cơ thể, bỏ đi tất cả vui vẻ buồn phiền và trở về thiên đường để làm một thiên thần nhỏ, lúc đó tôi sẽ báo cho các bạn biết tôi rất khỏe. Tôi cũng hoan nghênh các bạn đến xem tôi sẽ nghịch ngợm như thế nào trong party cuối cùng trên nhân gian của tôi. Tôi hi vọng trong các bạn đến dự party cuối cùng này của tôi, con gái mặc quần áo màu hồng nhạt, con trai đừng mặc quần áo đen mà nên mang đồ trang trí màu hồng nhạt.

Còn tôi muốn mặc âu phục hoặc lễ phục. Tôi phải làm mình xinh đẹp mới được. Tóm lại, tôi mong muốn có không khí thú vị và thoải mái, đừng nghiêm túc quá, như thế sẽ rất chán! Cuối cùng tôi muốn ghi một đoạn băng cho các bạn, để tất cả mọi người đều nhớ được nụ cười của Tiffany. Và mỗi khi nghĩ đến tôi, nụ cười sẽ nở trên đôi môi của mọi người.

Cảm ơn các bạn xem tôi, nhiều khi không dễ thương, là dễ thương. Và cho tôi rất nhiều bao dung và khuyến khích. Một câu ngắn gọn “Cố gắng lên!” cũng là nhiên liệu cho dũng khí của tôi, và làm cho tôi vô cùng vui vẻ. Thế giới này rất thú vị, thế giới này cũng rất tươi đẹp, mặc dù đôi khi người ta sẽ gặp phải một tí khó khăn. Tôi vẫn mong muốn được nhìn thấy thế giới này đẹp mãi. Cho nên vì Tiffany, các bạn nên cố gắng phấn đấu tiếp nữa nhé. Tôi nghĩ khi đến thiên đường tôi cũng sẽ là thiên thần được nhiều người yêu thương. Vì tôi là Tiffany dễ thương nhất và nghịch ngợm nhất.

CHÚC XIN dịch
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=173571&ChannelID=10

Nghề thanh bạch, sống trong sạch.


Nhà giáo Dương Thiệu Tống trò chuyện...

Đó là những phẩm chất quan trọng của nghề giáo, ở mọi thời, với mọi người. Song gìn giữ được những phẩm chất tốt đẹp đó luôn là điều ưu tư của các nhà giáo và cả xã hội.

Nhân kỷ niệm Ngày nhà giáo Việt Nam 20-11, Tuổi Trẻ gặp gỡ nhà giáo Dương Thiệu Tống, để nghe ông tâm tư về một điều trăn trở: làm gì để tinh thần tôn sư trọng đạo luôn được gìn giữ và phát huy?

82 năm tuổi đời, 61 năm tuổi nghề, GS-TS Dương Thiệu Tống vẫn tiếp tục miệt mài với sự nghiệp giáo dục nước nhà. Trò chuyện với phóng viên Tuổi Trẻ khi vừa trải qua cơn bạo bệnh, câu chuyện đầu tiên của người thầy nhiệt tâm này là niềm hạnh phúc vô biên của ông giáo nghèo.

GS-TS Dương Thiệu Tống: Tôi không giàu vật chất, nhưng giàu tinh thần, tình cảm

* Có lần GS đã nói: “Học trò đã mang lại niềm hạnh phúc lớn cho cuộc đời người thầy”?

- Đúng vậy đấy! Học trò tôi bây giờ có người 60 tuổi, người 70 tuổi, cũng mắt mờ chân run nhưng từ khi tôi bị bệnh đến nay cứ vài ngày lại có học trò đến thăm. Có học trò phải dò từng bậc cầu thang một để lên thăm tôi. Lần sinh nhật tôi gần đây nghe nói có học trò đến chúc mừng, ngồi trên giường nhìn ra phía cầu thang thấy mái tóc bạc phơ nhô lên trước, rồi dáng người khệ nệ bưng bánh kem lên sau, tôi xúc động và hạnh phúc vô cùng.

Ai cũng biết cái bệnh phổi tắc nghẽn mãn tính của tôi tốn tiền vô cùng. Mỗi lần lên cơn kịch phát mất cả triệu đồng tiền thuốc mỗi ngày. Một anh dược sĩ (vốn là học trò Trường Quốc học Huế của tôi ngày xưa) đang sống tại Mỹ đợt vừa rồi về thăm quê, nghe thầy bệnh đến thăm thầy. Anh ấy xem rất kỹ đơn thuốc của tôi và từ đó đến nay, cứ mỗi tháng lại gửi cho tôi một thùng thuốc. Tôi viết thư bảo anh ấy đừng gửi nữa hoặc để tôi gửi tiền nhưng anh ấy không đồng ý.

* Xin hỏi GS một câu hỏi hơi riêng tư: ngày xưa đi dạy lương của GS có đủ sống không?

- Lương dạy học vừa đủ cho tôi có một cuộc sống bình thường, nuôi năm đứa con ăn học thành tài. Chứ với mức lương giáo viên và các khoản tiền trường như bây giờ chắc con tôi thất học hết (cười). Tôi thì không giàu vật chất nhưng giàu tình cảm, giàu tinh thần.

Tôi hài lòng vì được sống trên đất nước VN, được đóng góp cho nền giáo dục VN, được nói lên điều mình suy nghĩ và mong ước. Cuộc đời tôi có rất nhiều sai lầm nhưng cái đúng nhất của tôi là ở lại với đất nước này.

Ngay từ khi xin được học bổng của các chính phủ nước ngoài, tôi đã xác định: mình học cho ai? Tôi học cho cha mẹ tôi, ông bà tôi vì ngày xưa cha mẹ tôi thường răn dạy “ráng học đi con, sau này giúp gia đình”. Ai cần tôi học? Đất nước này cần tôi học chứ nước ngoài họ đâu cần tôi học!

* Thưa GS, có ý kiến cho rằng lối sống công nghiệp, hiện đại đã làm cho tinh thần tôn sư trọng đạo của giới trẻ ngày nay có phần phai nhạt so với các thế hệ học trò thời xưa. GS nghĩ như thế nào?

- “Tôn sư trọng đạo” đã trở thành đức tính truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta từ ngàn xưa đến nay. Nhưng dĩ nhiên “sư” phải như thế nào thì mới được “tôn”. Theo tôi, thầy giáo cần hội đủ ba yếu tố: có cuộc sống trong sạch, tinh thần bất vụ lợi và có lòng yêu nghề mến trẻ.

Tôi đã từng du học tại nhiều nước hiện đại trên thế giới như Anh, Mỹ, Pháp... Họ rất văn minh, nhịp sống của họ cũng hối hả, cũng công nghiệp nhưng tình cảm tôn trọng người thầy, yêu quí nhà trường vẫn rất mạnh mẽ. Muốn học sinh kính trọng, bản thân thầy phải gương mẫu, phải trung thực trước đã.

Cuộc sống giáo viên quá khó khăn cũng là một trong những nguyên nhân của tình trạng không hay trong ngành giáo dục- đây là trách nhiệm của những nhà quản lý. Trước hết, xã hội phải lo cho người thầy giáo có một cuộc sống đầy đủ để họ yên tâm với nghề. Nghề giáo vốn là nghề thanh bạch, bản chất người thầy giáo vốn giản dị. Điều này trong sách vở sư phạm ngày xưa đã nói rất nhiều.

* 61 năm gắn bó với ngành giáo dục VN, GS mong mỏi điều gì?

- Tôi đã sống và trải nghiệm qua các thời kỳ khác nhau, các cơ chế quản lý khác nhau của nền giáo dục VN. Giáo dục VN có phát triển đấy nhưng vẫn còn quá chậm so với thế giới.

Điều mong ước lớn nhất của tôi hiện nay là người VN, giới trí thức VN nói chung và những cán bộ - giáo viên ngành giáo dục nói riêng hãy đoàn kết, hợp tác với nhau để giải quyết rốt ráo những bất cập, bài trừ tiêu cực, bệnh thành tích, đưa nền giáo dục nước nhà phát triển vững và mạnh.

HOÀNG HƯƠNG thực hiện (Theo TUOITRE)
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=173451&ChannelID=13

Đừng cưới chỉ vì yêu, hãy...

Chàng trai, cô gái gặp gỡ và yêu nhau, tất cả khởi đầu từ cái nhìn đầu tiên, sự thu hút bên ngoài. Chất xúc tác ấy không thể không chú ý đến, nhưng tình yêu bền vững còn dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau.

Điều quan trọng nhất để có mối quan hệ lâu dài bền vững là hãy chú ý đến nét đẹp tâm hồn của đối phương, bạn hãy tìm ra những tính cách tiêu biểu: cả tích cực lẫn tiêu cực. 4 đức tính hàng đầu bạn cần tìm kiếm là: khiêm tốn, ân cần, trách nhiệm và hạnh phúc

Khiêm nhường: Khiêm nhường không phải để người khác xem thường bạn. Bạn có thể nhận sự chỉ trích mà không dùng những lời ngụy biện cho mình, vì bạn muốn sự phát triển cá nhân hơn là sự dỗ dành. Đến đây có lẽ nhiều người nghĩ rằng chỉ có thiên thần mới sỡ hữu một tính cách như thế, và thật là sai lầm khi thu hẹp sự lựa chọn của mình để chọn được một người có tính cách được gọi là “khiêm nhường”như trên.

Chẳng ai hoàn hảo. Nhưng bạn nên tìm kiếm người nào xem trọng đức tính khiêm tốn và đang cố gắng để đạt được nó. Ít ra, bạn cũng nên hỏi chính mình rằng người mà bạn đang hò hẹn có kiêu căng, ngạo mạn hay không?

Nhân hậu: không có nghĩa là một người tốt bụng đơn thuần. Hầu hết những cặp sắp kết hôn khi được hỏi người chồng/vợ của bạn có tốt bụng không đều trả lời là có. Tuy nhiên theo thống kê, tỉ lệ li dị hiện nay chiếm hơn 50% trong số những cuộc hôn nhân. Nếu thật sự ai cũng tốt, thì tại sao tỉ lệ ly dị lại càng ngày càng tăng cao. Bởi vì cho dù họ tốt thật nhưng họ thiếu sự ân cần. Vậy thì sự ân cần là gì?

Hãy là một người luôn cho hơn là là nhận, luôn muốn tạo sự thoải mái cho người khác hơn là đem niềm đau đến cho họ. Nếu cả 2 người có tính cách như thế mà kết hôn với nhau, các bạn sẽ ít gánh chịu những vấn đề nghiêm trọng nảy sinh trong quan hệ vợ chồng bởi vì mỗi người đều mong muốn người bạn đời của mình được hạnh phúc.

Làm sao để biết được ai thật sự tốt bụng. Hãy nhìn cách họ đối xử với những người xung quanh mình, với cha mẹ, anh chị em, ông bà. Họ có tôn trọng, biết ơn ông bà cha mẹ hay không? Họ đối xử với nhân viên của mình như thế nào? Họ có tàn nhẫn không? Chàng/nàng của bạn có thích những hoạt động tình nguyện hoặc có hay đóng góp giúp đỡ người bị thiên tai, nghèo khó?

Họ lái xe cẩn thận không? Điều gì xảy ra khi họ uống rượu hay lúc họ mất bình tĩnh một chút, họ hành xử như thế nào? Ghi chú lại những câu trả lời cho những câu hỏi trên, bạn sẽ có một bức tranh toàn cảnh khi đang cân nhắc vấn đề nên hay không nên tiếp tục mối quan hệ.

Trách nhiệm: Điều đầu tiên là hãy hỏi chính bản thân bạn, người ấy có vô trách nhiệm không? Nếu câu trả lời là có, hãy cẩn thận. Rõ ràng, bạn không muốn cưới một người vô trách nhiệm. Họ có bạn bè lâu năm không, có mối quan hệ bạn bè nào lâu dài không? Hãy hỏi chính mình: bạn có thể dựa vào anh ấy không? Bạn có cảm giác an toàn bên anh ấy không? Câu hỏi khác mà bạn cũng cần phải tự vấn là bạn có thể anh/cô ấy có giữ lời hứa không? Có sống theo những nguyên tắc của chính mình?

Hạnh phúc: Bạn có thể bối rối với câu hỏi này. Bởi vì hạnh phúc đối với mỗi người là khác nhau. Tất cả đều tuỳ thuộc vào cách bạn định nghĩa hạnh phúc. Một người hạnh phúc là người luôn hài lòng với những gì mình có, quan tâm đến những gì mình sở hữu chứ không phải những điều mình chưa có. Cuộc sống không có gì là đảm bảo.

Bất cứ ai cũng có thể phải trải qua một giai đoạn khó khăn, một tai nạn bất ngờ, những ai có tâm hồn vui vẻ sẽ có thể vượt qua những trở ngại của quá khứ, của cuộc sống, trong khi đó những ai cứ vùi đầu vào suy nghĩ tiêu cực, cuộc sống đối với họ sẽ trở nên khó khăn hơn. Và tất nhiên bạn muốn kết hôn với người có thể luôn nở nụ cười với cuộc đời và mang nụ cười đến cho bạn.

Vì thế hãy nhớ: đừng bao giờ cưới chỉ vì bạn đang yêu. Hãy chú ý đến cá tính, chứ không phải chất xúc tác, hãy tìm người bạn đời với đức tính mà bạn muốn chia sẻ cuộc sống của mình với họ. Một người khiêm nhường, nhân hậu, có trách nhiệm và sống hạnh phúc.

HUYỀN TRÂN (Theo Warmwisdompress)
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=173471&ChannelID=194

Monday, November 20, 2006

HAPPY TEACHER'S DAY, Nov 20.2006


ALL THE BEST WISHES FOR YOU ALL, MY FORMER TEACHERS!!!

Vào WTO, nền tảng gia đình có bị tác động?

Việt Nam gia nhập WTO, tất nhiên tác động đến các ngành kinh tế của đất nước. Bất cứ thay đổi lớn nào về kinh tế cũng sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống, và dần dần đến cách sống, của từng người dân.

Bài viết này phân tích những thay đổi có thể xảy ra trong tương lai về tình trạng hôn nhân và gia đình ở VN, và đối tượng được phân tích chủ yếu hướng đến tầng lớp trung lưu (có thu nhập trung bình và khá) ở thành thị.

Công việc nội trợ: nam giới độc thân sẽ dễ dàng tự lập hơn

Trong tình hình hiện nay ở VN, việc một người đàn ông sống độc thân tự xoay xở cuộc sống hằng ngày cho mình không phải lúc nào cũng dễ. Về ăn uống, họ sẽ có hai lựa chọn: đến tiệm cơm hoặc sẽ tự nấu ăn. Nếu đến tiệm cơm thì giá cả sẽ đắt hơn nhưng chất lượng không phải lúc nào cũng vừa ý. Phải tự nấu ăn cho mình, phải đi chợ sau mỗi ngày làm việc là điều mà không nhiều người đàn ông có thể kiên trì được. Trong quan niệm truyền thống của xã hội VN, một người đàn ông ra chợ không phải là một hình ảnh “khuôn mẫu”.

Trong khi đó, đến khi VN gia nhập WTO, các tập đoàn phân phối nước ngoài sẽ dần dần có mặt đầy đủ tại VN. Theo lộ trình, trước mắt khi việc gia nhập WTO có hiệu lực, các nhà phân phối bán lẻ nước ngoài được phép liên doanh với đối tác VN để kinh doanh tại VN với mức vốn góp không được vượt quá 49%. Kể từ ngày 1-1-2008, mức hạn chế này sẽ bị hủy bỏ và kể từ ngày 1-1-2009, các doanh nghiệp có 100% vốn nước ngoài được hoạt động trong lĩnh vực phân phối bán lẻ tại VN (“Lộ trình các cam kết riêng về dịch vụ” - Schedule of Specific Commitments in Services, phần II, mục 4).

Đến lúc đó, thói quen mua sắm cũng sẽ dần dần thay đổi. Khi hệ thống các siêu thị được tổ chức tốt hơn với qui mô lớn và phổ biến, việc đến một siêu thị để mua tất cả những thứ cần thiết cho cuộc sống hằng ngày (bao gồm cả lương thực, thực phẩm) với giá không quá chênh lệch so với ngoài chợ, sẽ không còn là “vấn đề” đối với đấng nam nhi.

Đồng thời, khi mức sống của người dân tăng lên, cộng với hàng hóa có giá cạnh tranh hơn, việc trang bị các tiện nghi phục vụ cuộc sống hằng ngày (như máy giặt, tủ lạnh, máy rửa chén...) của tầng lớp có thu nhập trung bình cũng sẽ dễ dàng hơn.

Đến lúc đó, việc phân công chức năng theo kiểu truyền thống giữa người chồng và vợ trong gia đình cũng sẽ phần nào thay đổi. Nam giới có thể dễ dàng tự đảm nhận các công việc nội trợ. Điều này sẽ ảnh hưởng phần nào đến các quyết định của nam giới trong việc kết hôn và kể cả ly hôn.

Lối sống thoáng hơn

Việc mở cửa rộng hơn nữa nền kinh tế làm cho nền kinh tế thay đổi, mức sống của người dân cũng thay đổi theo và những quan niệm sống của người dân, đặc biệt là giới trẻ, cũng sẽ thay đổi.

Chân trời sẽ rộng mở hơn, sự giao lưu văn hóa giữa trong và ngoài nước sẽ dễ dàng hơn. Nhờ vào việc tự do hóa ngành du lịch, việc gia nhập WTO sẽ tạo điều kiện cho nhiều người ra nước ngoài hơn và nhiều người nước ngoài vào VN hơn. Các sản phẩm văn hóa cũng sẽ ra vào VN một cách thoáng hơn, sự cạnh tranh của ngành viễn thông làm cho khả năng tiếp cận và sử dụng Internet cũng dễ dàng hơn. Việc giao lưu, hợp tác, trao đổi văn hóa, du học cũng sẽ dễ dàng và phổ biến hơn...

Đến lúc đó, những lối sống của các nước phát triển - mà đa số là đã trải qua cuộc cách mạng về tình dục, sẽ dần dần ảnh hưởng đến quan niệm sống và cách sống của giới trẻ. Những quan niệm truyền thống về tình yêu, về hôn nhân dần dần bị thay đổi.

Hơn nữa, cùng với sự phát triển kinh tế, áp lực trong công việc cũng sẽ nặng hơn. Những hệ quả tất yếu của cuộc sống công nghiệp cũng sẽ tác động đến suy nghĩ và cách sống của người dân.

Khi đó, chắc hẳn là tỉ lệ người sống độc thân trong dân số (bao gồm người chưa kết hôn, người đã kết hôn nhưng ly hôn, ly thân...) sẽ tăng lên. Đặc biệt, độ tuổi kết hôn trung bình trong dân số cũng sẽ tăng lên.

Ngành dịch vụ tốt làm giảm nhu cầu tương trợ giữa các thành viên trong gia đình

Những chuẩn mực và giá trị truyền thống của gia đình VN (bền vững, tương thân tương ái...) hiện nay giảm phần nào gánh nặng cho nền kinh tế. Sự bền vững của hôn nhân và sự giúp đỡ giữa các thành viên trong gia đình sẽ bù đắp những khoảng trống mà các ngành ngân hàng, bảo hiểm, y tế... chưa vươn tới được do sự non trẻ của mình. Ngược lại, chính sự phát triển của những ngành này cũng đồng thời tác động đến mức độ, tính quan trọng của vai trò, chức năng của hôn nhân và gia đình VN trong tương lai.

Ngân hàng

Từ trước đến nay, hệ thống ngân hàng chưa đủ khả năng cho các cá nhân vay những khoản vay ngắn hạn cho tiêu dùng, cũng như chưa cung cấp được thẻ tín dụng, thẻ ghi nợ cho các cá nhân. Các cá nhân khi gặp những khó khăn về tài chính, thường tìm sự hỗ trợ từ người thân quen mà trước tiên là từ vợ (chồng) và người thân khác trong gia đình. Thế nhưng, khi đã là thành viên của WTO, với sự tham gia ngày càng tự do của các ngân hàng nước ngoài trên lãnh thổ VN, chất lượng và sản phẩm của ngành ngân hàng sẽ tăng lên.

Đến ngày 1-4-2007, ngân hàng nước ngoài được mở chi nhánh 100% vốn nước ngoài và các ngân hàng 100% vốn nước ngoài cũng được thành lập tại VN. Tất cả các tổ chức này đều được quyền phát hành thẻ tín dụng (“Lộ trình các cam kết riêng về dịch vụ”, phần II, mục 7, tiểu mục B).

Đến lúc đó, khác với bây giờ, các ngân hàng có thể cung cấp những khoản vay để bù đắp các khoản thiếu hụt tiêu dùng trong ngắn hạn cho các cá nhân (nhất là cho các tầng lớp có thu nhập trung bình và thường xuyên).

Điều đó cũng sẽ tác động phần nào đến chức năng của hôn nhân và gia đình và do đó, đến những lựa chọn của các thành viên trong cộng đồng xã hội liên quan đến hôn nhân.

Bảo hiểm

Một gia đình bền vững có thể hỗ trợ tốt cho các thành viên của mình khi họ gặp rủi ro. Và khi hệ thống bảo hiểm còn non yếu, vai trò này của gia đình rất quan trọng. Giá trị tương thân tương ái của gia đình VN có được như ngày hôm nay là xuất phát từ tính chất bấp bênh của cuộc sống trong nền nông nghiệp lúa nước. Đến khi là thành viên của WTO, sự gia nhập thị trường của các doanh nghiệp kinh doanh bảo hiểm (trừ bảo hiểm y tế) nước ngoài vào VN được tự do hơn.

Chẳng hạn, sau năm năm kể từ ngày VN gia nhập WTO, các doanh nghiệp có vốn nước ngoài ở VN được phép hoạt động trong lĩnh vực bảo hiểm phi nhân thọ. Đến ngày 1-1-2008, sẽ bãi bỏ các hạn chế đối với doanh nghiệp có vốn nước ngoài liên quan đến việc kinh doanh bảo hiểm bắt buộc như: bảo hiểm trách nhiệm dân sự của chủ xe cơ giới đối với người thứ ba, bảo hiểm trong xây dựng và lắp đặt, bảo hiểm cho các dự án dầu khí, bảo hiểm cho các dự án và công trình xây dựng nguy hiểm cao đến an toàn công cộng và môi trường. Đồng thời quyền của các doanh nghiệp này cũng được đối xử bình đẳng hơn với các doanh nghiệp VN (theo nguyên tắc đối xử quốc gia) (“Lộ trình các cam kết riêng về dịch vụ”, phần II, mục 7, tiểu mục A).

Đến lúc đó, việc cung cấp dịch vụ bảo hiểm sẽ trở nên cạnh tranh hơn, và do vậy chất lượng cũng như qui mô của nó sẽ nâng cao, nhu cầu được bảo hiểm của người dân cũng được thỏa mãn tốt hơn. Áp lực cũng như nhu cầu tương trợ lẫn nhau giữa các thành viên trong gia đình sẽ giảm xuống phần nào.

Y tế

Tương tự như các dịch vụ trên, dịch vụ y tế và xã hội cũng sẽ mở cửa theo cam kết khi gia nhập WTO. Các nhà cung cấp dịch vụ y tế nước ngoài có thể hoạt động dưới hình thức bệnh viện 100% vốn nước ngoài, liên doanh với đối tác VN hay theo hợp đồng hợp tác kinh doanh. Tuy nhiên, điều đáng nói ở đây là các bệnh viện này được pháp luật đối xử bình đẳng như các cơ sở khám chữa bệnh trong nước mà không có ngoại lệ riêng (“Lộ trình các cam kết riêng về dịch vụ”, phần II, mục 8).

Sự tham gia rộng rãi hơn của các cơ sở khám chữa bệnh có vốn nước ngoài sẽ đáp ứng tốt hơn nhu cầu chăm sóc sức khỏe của người dân. Điều đáng nói ở đây là chất lượng dịch vụ sẽ trở nên cạnh tranh hơn, và nó sẽ đảm nhận những công việc chăm sóc người bệnh liên quan đến việc ăn uống, vệ sinh, liên lạc - những công việc mà hiện nay người nhà của bệnh nhân thường phải đảm nhận. Điều đó giảm sự cô đơn và chạnh lòng cho những người sống độc thân trong những lúc “tối lửa tắt đèn”.

oOo

Việc gia nhập WTO không phải là sự khơi mào cho những thay đổi như đã phân tích ở trên, nhưng chính nó sẽ có tác động mạnh đến những khía cạnh xã hội đó, như là sẽ tác động đến các khía cạnh kinh tế. Bên cạnh những phân tích liên quan đến các yếu tố kinh tế, việc nhìn nhận, dự đoán đến những tác động có thể xảy ra đối với các vấn đề xã hội cũng nên được các nhà hoạch định chính sách, các nhà lập pháp, quản lý và các nhà nghiên cứu quan tâm xem xét ngay từ bây giờ nhằm phòng tránh những “cú sốc” cho xã hội trong tương lai.

Th.S LÊ MINH PHIẾU (Nghiên cứu sinh ĐH Montesquieu, Pháp)
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=173332&ChannelID=194